Lúc sắp đi ra khỏi cửa, hắn ta nhướng mày, đưa lưng về phía Cửu Ninh, siết c.h.ặ.t t.a.y nói: "Cửu nương, người đừng sợ. Nếu như lang chủ thật sự bội bạc, người cứ tới tìm ta, ta sẽ giúp người!"
Cửu Ninh há to miệng, còn chưa kịp nói gì, A Sơn đã đẩy cửa ra rồi sải bước đi ra ngoài.
Đường Trạch không nói cho hắn ta biết à?
Cửu Ninh lắc đầu bật cười.
Đa Đệ đưa mắt nhìn A Sơn đi xa, đảo mắt, rót chén trà đưa cho Cửu Ninh, nàng ta nhỏ giọng nói: "Quý chủ, hôm nay ta nghe được một chuyện."
Cửu Ninh nhíu mày.
Đa Đệ cúi đầu gảy lửa than, nói: "Chu sứ quân đ.á.n.h thắng trận, Hoài Nam, trấn Hải, Khiến Châu, Dương Châu, Hàng Châu, Quảng Châu, Quế Châu... Đều đưa hạ lễ đến..."
Nghe ra trong lời nói của nàng ta có chuyện, Cửu Ninh uống một ngụm trà, nói: "Hạ lễ gì?"
Các châu phương Nam nằm trong tay các gia tộc quyền thế. Ngoại trừ Tiền thị, Chu thị đã tự lập làm bá chủ, các tiết trấn khác đều hiểu cho dù mình có là hào phú cũng không có sức tranh giành Trung Nguyên, luôn dùng thái độ nịnh nọt với các bá chủ phương Bắc, ai chiếm Trung Nguyên thì bọn họ sẽ làm bạn với kẻ đó. Dù sao bọn họ cũng không đ.á.n.h tới phương Bắc, ở yên bên cạnh tích góp sức mạnh rồi chờ cơ hội chiếm chút món hời là được.
Hiện tại Chu Gia Hành đã chiếm cứ phần lớn vùng biển từ Ngạc Châu đến Hoài Nam, ngăn cản chiến hỏa lan tới phương Nam, đồng thời nằm giữa các con đường biển quan trọng, đương nhiên các gia tộc quyền thế phương Nam muốn giao hảo với Ngạc Châu. Bọn họ phái người ngàn dặm xa xôi đưa hạ lễ đến Ngạc Châu cũng không phải chuyện lạ.
Kỳ quái là giọng điệu mang đầy ẩn ý kia của Đa Đệ.
Đa Đệ c.ắ.n môi, dùng giọng nói nho nhỏ thì thầm: "Có vàng bạc tiền tài, thổ sản các nơi, còn có... Còn có mỹ nhân các nơi. Nghe nói mỗi người đều giỏi ca múa, xinh đẹp như hoa. Thứ sử Hàng Châu còn đưa thân muội muội của mình tới, nói là không cần danh phận, chỉ cần bưng trà rót nước cho Chu sứ quân là được..."
Nói đến đây, nàng ta nhắm mắt lại, biểu cảm có phần hung ác, còn có chút nóng lòng, giống như đã nghĩ kỹ phải xử lý đám mỹ cơ kia thế nào, chỉ cần Cửu Ninh ra lệnh một tiếng là nàng ta sẽ ra tay ngay.
Cửu Ninh không bỏ qua vẻ tàn nhẫn chợt lóe lên nơi đáy mắt của Đa Đệ, khóe miệng nàng giật giật.
Không lẽ Đa Đệ muốn ra tay thật...
Đang định lên tiếng thì cửa sân bên ngoài bỗng nhiên bị người phá tan, tiếng rầm rầm vang lên thật lớn.
Đầu Cửu Ninh còn hơi choáng váng, bị loạt tiếng động này dọa giật nảy mình, suýt nữa hất đổ chén trà trong tay.
Bên ngoài hành lang loạn cào cào, mơ hồ truyền đến tiếng vó ngựa như sấm.
Tiếp theo là một chuỗi tiếng bước chân dồn dập, tiếng các thân binh quát lên và tiếng tôi tớ kêu gào lần lượt vang lên, mười mấy người rút loan đao bước xuyên qua hành lang, chạy tới cửa sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-602.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Đa Đệ cau mày nói: "Là ai dám phóng ngựa ở nội viện?"
Nàng ta đứng dậy đi ra khỏi phòng, còn chưa tới cửa thì bức rèm châu bị hất lên cao, một bóng người cao lớn bước nhanh như gió, mang theo hơi lạnh của gió tuyết đi vào.
Cửu Ninh đang cúi đầu đặt chén trà xuống thì trong phòng đột nhiên vang lên tiếng ủng nặng nề, nàng ngẩng đầu lên đối diện với một đôi mắt lạnh lùng.
Cảnh này giống như đã từng xảy ra.
Đến mức nàng gần như không có cảm giác xa lạ sau khi xa cách rồi gặp lại.
Không đợi Cửu Ninh kịp phản ứng, Chu Gia Hành đã cúi người, cả người áp xuống.
Hắn đạp tuyết trở về, trên người rất lạnh, tóc mai đen nhánh bị nước tuyết làm ướt nhẹp dính lên mặt, lộ ra mấy phần hoang dã.
Cửu Ninh chớp mắt.
Hắn cúi người tới gần, mái tóc xoăn hơi ẩm ướt rủ xuống, bông tuyết còn chưa kịp tan rơi trên mặt Cửu Ninh.
Cửu Ninh đang ngồi yên bình trong căn phòng ấm áp lập tức bị lạnh đến mức run lên, nàng ôm lấy hai tay, vô thức lùi về sau.
Chu Gia Hành chú ý tới nàng né tránh mình, ánh mắt trầm xuống, hắn vươn hai tay rắn chắc của mình ôm lấy nàng rồi bế nàng lên, không nói lời nào đã xoay người đi ra ngoài.
Nữa sao?
Cửu Ninh giãy giụa nhưng không còn chút sức lực nào, nàng áp đầu vào cánh tay của Chu Gia Hành.
Được rồi, hắn muốn ôm thì cứ ôm đi, dù sao nàng cũng đang ch.óng mặt, không muốn tự đi.
"Lần này đứng cởi giày của ta nữa, ta lạnh." Nàng thản nhiên nói.
Nghe được câu này, Chu Gia Hành vừa vào cửa không nói một lời đã cướp người, cả người từ trên xuống dưới toát ra vẻ lạnh lẽo đột nhiên dừng bước, hắn cúi đầu nhìn mặt nàng chằm chằm.
Cửu Ninh nằm trong khuỷu tay hắn, mái tóc dài đen nhánh được buộc tùy tiện bằng dải ruy băng nhiều màu, khuôn mặt nhỏ tái nhợt mang theo vẻ yếu ớt.
Đôi con ngươi bình thường lấp lánh ánh sáng, tràn đầy ý cười bây giờ tối tăm ảm đạm, toát ra mấy phần mệt mỏi.
--------------------------------------------------