Lại không ngờ rằng, Trưởng công chúa lưu lạc dân gian lại có thể mang quân bảo vệ Trường An!
Khi Lư công vẫn còn ngẩn người, Cửu Ninh hỏi Lý Chiêu trước: "Đã sai người thông báo với các phi tần trong hậu cung chưa?"
Lý Chiêu phản ứng lại ngay lập tức, trong lòng hơi căng thẳng, quay đầu phân phó cho nội thị: "Đi ngăn Thái hậu lại ngay."
Thái hậu đã nói qua, để tránh loạn binh làm nhục, khi thành bị phá, bà ta sẽ mang theo phi tần, Công chúa, Quận chúa và mệnh phụ tự sát.
Hiện tại phải sai người thông báo cho Thái hậu ngay lập tức.
Nội thị hiểu rõ tầm quan trọng của tình hình, vội vã đáp một tiếng rồi nhanh ch.óng chạy đi.
Cửu Ninh quay đầu dặn dò binh sĩ vài lời.
Binh sĩ kia gật đầu hiểu ý, dẫn theo một tiểu đội bước nhanh đuổi theo nội thị.
Cửu Ninh quay lại, vái chào Lư công, mi mắt cong cong, nói đùa: "Làm Lư công phải sợ hãi rồi."
Lư công ngẩn ra, vuốt râu cười nói: "Có gì đâu mà sợ hãi!"
Trưởng công chúa cứu Trường An, lúc này ông ấy c.h.ế.t cũng không hối tiếc!
Những quan văn xung quanh đều có ý chí kiên quyết chịu c.h.ế.t, không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy. Họ ngây người, đứng lặng trong giây lát, sau đó đoán ra thân phận của Cửu Ninh, thì thầm trao đổi với nhau.
Trong tiếng bàn tán xôn xao, Lư công che giấu sự kinh ngạc, không kịp trò chuyện lâu với Cửu Ninh, ra hiệu cho nàng và Lý Chiêu vào điện.
Cửu Ninh hiểu ý, sánh vai cùng Lư công, Lý Chiêu cũng nhanh ch.óng đuổi theo.
Ba người quay đầu đi đến đại điện, Tuyết Đình lặng lẽ đi theo bên cạnh.
Những người khác cũng theo sát phía sau họ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hiện tại mối nguy hiểm vẫn chưa được hoàn toàn giải trừ, họ phải bình tĩnh lại, không được lơ là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-550.html.]
Lư công trực tiếp hỏi Cửu Ninh: "Quý chủ mang theo bao nhiêu người?"
Cửu Ninh đáp: "Không giấu gì Lư công, chúng ta chỉ có hai vạn người. Tiết độ sứ Phượng Tường đã đ.á.n.h vào ngoại thành, chúng ta chỉ có thể tạm thời ngăn họ ở ngoài cửa cung."
Cửu Ninh từ từ kể lại tình hình tối qua. Khi họ đến Trường An, Trường An đã bị chiếm đóng.
Cửu Ninh không am hiểu về chiến thuật quân sự, chỉ giao nhiệm vụ cho Dương Giản và Viêm Diên rằng họ cần phải giành lại Trường An, không thể để Tiết độ sứ Phượng Tường đốt phá, g.i.ế.c người và cướp bóc trong thành.
Hai người nhận mệnh lệnh, mỗi người dẫn một vạn người vào thành từ phía Tây và phía Nam.
Lúc này, Tiết độ sứ Phượng Tường đang dẫn quân tấn công cung thành.
Khi còn ở Trường An, Cửu Ninh cùng Chu Gia Hành đã từng yêu cầu Viêm Diên chú ý quan sát bố cục đường đi của Trường An. Nhờ đó, Viêm Diên đã thuộc làu cách bố phòng của Trường An. Sau khi vào thành, nhận thấy đối phương đã chiếm giữ nửa Trường An, chỉ còn cách một bước nữa là đ.á.n.h vào cung thành. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định tốc độ là yếu tố quan trọng nhất, không kịp sửa sang lại liền trực tiếp dẫn quân thẳng tiến đến cửa Chu Tước.
Khi đó, Tiết độ sứ Phượng Tường đã giao chiến ác liệt với quân của Lưu tướng quân suốt mấy ngày, cuối cùng cũng phá được cửa cung. Khi thấy cánh cửa lớn của cung điện từ từ mở ra trước mặt, hắn ta thỏa mãn đắc ý, hân hoan như phát điên, giống như đã khoác lên mình hoàng bào, vênh váo đứng trên bậc thềm cao, ngửa mặt lên trời cười lớn. Không ngờ, đằng sau bỗng nhiên vang lên tiếng xé gió, vài mũi tên sắt như sao băng xẹt qua, nhanh ch.óng lao tới.
May mắn cho hắn ta, vị phó tướng bên cạnh dùng d.a.o gạt những mũi tên sắt ra.
Tiết độ sứ Phượng Tường quay đầu nhìn những mũi tên vừa sượt qua, nụ cười đắc ý đông cứng trên gương mặt, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
Viêm Diên như hung thần từ trên trời giáng xuống, bất ngờ tập kích khiến Tiết độ sứ Phượng Tường không kịp trở tay.
Hắn ta tức giận vô cùng, lập tức quay đầu dẫn quân tấn công Viêm Diên.
Lúc này, Lưu tướng quân giữ thành nhìn thấy viện quân đã đến, mừng đến phát khóc, nhiệt huyết dâng trào. Ông ấy dẫn theo mấy ngàn tàn binh còn lại lao ra khỏi cửa cung, chặn Tiết độ sứ Phượng Tường trong cổng Chu Tước.
Khi trận chiến đang diễn ra quyết liệt, Dương Giản dẫn quân đến tiếp ứng, lập tức vây kín Tiết độ sứ Phượng Tường.
Tiết độ sứ Phượng Tường không ngờ lại có viện binh xuất hiện, trong lòng hoảng hốt, nghi ngờ rằng đối phương có thêm lực lượng tiếp ứng. Từ trạng thái mừng rỡ vì sắp chiếm được Đại Minh cung, hắn ta chợt bừng tỉnh, lo ngại rằng nếu tiến sâu vào cung thành thì mình sẽ bị mắc kẹt trong cung thành không thể toàn thân thoát ra, nhất thời d.a.o động. Chủ soái đã hoảng sợ, binh sĩ bên dưới càng mất tinh thần, đội ngũ nhanh ch.óng tan rã, quay đầu bỏ chạy, suýt nữa gây ra hỗn loạn.
Tiết độ sứ Phượng Tường không kiểm soát được cục diện, nhận thấy đại thế đã mất nên không tiếp tục ham chiến, nhanh ch.óng dẫn theo mấy ngàn quân tinh duệ phá vòng vây rút lui.
Lúc này, Viêm Diên và Dương Giản đã giành lại được cửa cung. Lưu tướng quân lo ngại Tiết độ sứ Phượng Tường sẽ lẻn vào cung thành từ các hướng khác nên liền dẫn người đi tuần tra các cổng cung khác.
--------------------------------------------------