Chu thứ sử phái người đi ngăn cản bọn họ lại, ép họ giao Cửu Ninh ra. Nhưng bọn họ khóc lóc kể lể nói mình chỉ là nội thị bình thường trong cung, vốn không hề biết tại sao Huyện chúa lại không thấy tăm hơi.
Chu Gia Huyên muốn báo tin cho Chu đô đốc nhưng Chu thứ sử kiên quyết không đồng ý.
"Tam lang, tổ phụ con ở tận Trường An xa xôi, khó lòng can thiệp được, có báo cho đệ ấy cũng vô dụng, có khi còn làm loạn kế hoạch, ảnh hưởng đến tâm trạng của đệ ấy. Nếu trong lúc mất bình tĩnh để bị trúng gian kế của người khác thì Giang Châu nguy rồi! Những người đó đến từ Trường An, có thể đoán được đã có âm mưu từ trước, mang Cửu nương khả năng cao là để uy h.i.ế.p tổ phụ con thôi. Chúng ta không biết tình hình ở Trường An nên nhất định không thể để lộ chuyện này ra ngoài! Một khi tin tức bị lộ, ai cũng biết Cửu nương bị bắt đi thì thanh danh của con bé phải làm sao? Ngạc Châu, Tương Châu, Kim Châu và Kiềm Châu chắc chắn sẽ lợi dụng cơ hội này để gây chuyện, đến lúc đó tình cảnh của Cửu nương chỉ càng nguy hiểm hơn thôi!"
Để làm yên lòng người, Chu thứ sử không công bố chuyện Cửu Ninh mất tích, đồng thời cử Đường tướng quân dẫn binh lính canh giữ nghiêm ngặt các cổng thành. Ông ta cũng giữ các quan viên truyền chỉ lại, âm thầm điều tra tung tích của đám Chu Hộc.
Chu thứ sử còn ám chỉ với Chu Gia Huyên rằng nếu kẻ xấu dùng Cửu Ninh để uy h.i.ế.p Chu gia, trong trường hợp cần thiết, ông ta sẽ công khai tuyên bố Huyện chúa vẫn luôn ở trong phủ Thứ sử, người bị Chu Hộc bắt đi chỉ là một tiểu nương t.ử bình thường.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đây là biện pháp ổn thỏa nhất.
Đầu thời nhà Đường, tổ tiên Chu gia từng làm quan ở Giang Châu, sau đó cắm rễ ở đây mãi đến tận bây giờ.
Tổ tiên Chu gia cắm rễ ở đây bao nhiêu năm, Giang Châu là căn cơ của họ, sự sống c.h.ế.t của dân chúng Giang Châu là trách nhiệm của họ, họ không thể vì một mình Cửu Ninh mà khiến Giang Châu rơi vào nguy hiểm được.
Chu Gia Huyên hiểu Chu thứ sử làm vậy cũng vì đại cục, nhưng nghĩ đến Cửu Ninh được nuông chiều từ nhỏ nay lại bị bắt đi, không biết sẽ sợ hãi đến mức nào thì hắn ta thực sự không thể thuyết phục chính mình phối hợp với Chu thứ sử.
Thế là hắn ta dẫn theo đội quân mà Chu đô đốc để lại trước khi rời nhà đi tìm kiếm khắp nơi, vừa đi vừa tìm cơ hội báo tin cho Chu đô đốc.
Thấy không ngăn cản được hắn ta, Chu thứ sử chỉ đành ép hắn ta hứa tuyệt đối không được để lộ tin tức.
Hắn ta đã đồng ý, chính vì thế nên phải che giấu hành tung, giả vờ lên phía Bắc đón Chu đô đốc nhưng thực ra là để tìm cách cứu Cửu Ninh về.
Rời khỏi Giang Châu, Chu Gia Huyên mới biết tình hình bên ngoài không thể miêu tả bằng một từ "loạn".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-242.html.]
Các huyện bên dưới Giang Châu còn coi như thái bình, nhưng vừa ra khỏi địa phận Giang Châu đã thấy khói lửa bốc lên khắp nơi, x.á.c c.h.ế.t rải rác trên đường đi.
Rất nhiều thôn xóm đã bị bọn cướp bóc và quân phiệt cướp sạch, thanh niên trai tráng bị bắt đi làm lính, chỉ còn lại những người già yếu và lũ trẻ con gầy gò, vẻ mặt đờ đẫn. Bọn họ mặc quần áo rách nát, ăn không đủ no, run run rẩy rẩy đứng trong những túp lều cỏ rách nát đến khi c.h.ế.t đói hoặc c.h.ế.t rét.
Đối với dân chúng bình thường, sống thêm một ngày cũng là một ngày, vì bất cứ lúc nào họ cũng có thể mất mạng.
Núi sông tan hoang, dân chúng không nơi nương tựa.
Chu Gia Huyên đã đọc được những chuyện tương tự rất nhiều lần trong sách, hắn ta có thể tưởng tượng được nỗi đau và sự căm phẫn trong lòng những sĩ phu mang nặng tình yêu nước khi chứng kiến cảnh loạn lạc. Nhưng dù sao cũng không bằng tận mắt chứng kiến, đó mà là cảm xúc thực sự.
Cho đến khi nhìn thấy tận mắt những ngôi làng tan hoang, những t.h.i t.h.ể gầy guộc chỉ còn da bọc xương đã đông cứng, những cụ già đói lả nằm bò trên mặt đất ở ngã ba đường khẩn thiết xin ăn. Lúc này hắn ta mới hiểu tại sao lại có người nói: "Thà làm ch.ó thời bình còn hơn làm người thời loạn."
Nếu tổ phụ Chu đô đốc có chuyện gì bất trắc, Giang Châu thất thủ... Dân chúng Giang Châu cũng sẽ rơi vào cảnh gia đình ly tán, trở thành nạn nhân dưới gót chân sắt của loạn quân, bị giày xéo và làm nhục.
Con người là linh hồn của vạn vật, nhưng nếu sống mà không bằng heo ch.ó thì có đáng làm người không?
Càng thấy nhiều, tâm trạng Chu Gia Huyên càng nặng nề.
Tìm mãi không thấy Cửu Ninh, hắn ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Trong thời loạn, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đã tìm suốt một ngày một đêm, Ẩm Mặc khuyên hắn ta nghỉ ngơi, không thì còn chưa tìm được người mà hắn ta đã ngã bệnh trước.
Chu Gia Huyên biết, trước khi chưa tìm được muội muội, mình không thể ngã xuống, nhưng hắn ta thật sự không thể chìm vào giấc ngủ được. Sau khi Cửu Ninh mất tích, mỗi một giây một khắc đối với hắn ta đều là t.r.a t.ấ.n, giống như lúc nào cũng có một thanh đao sắc bén liên tục khoét lấy tim hắn ta, m.á.u me chảy đầm đìa, đau đến mức không muốn sống nữa.
--------------------------------------------------