Cửu Ninh trầm mặc lắng nghe Ngũ nương giải thích.
Sau khi nghe Chu Gia Hành nói về cảnh ngộ của Ngũ nương, nàng đã đoán được mục đích hành thích của Ngũ nương rất có thể chính là muốn c.h.ế.t.
Có lẽ bản thân Ngũ nương cũng không rõ là cuối cùng mình muốn làm gì, nàng ta vội vàng muốn giải tỏa oán khổ và tuyệt vọng trong lòng, ôm quyết tâm, dốc toàn lực phải c.h.ế.t.
Mặc kệ kết quả là gì thì đây cũng là cuộc đấu tranh cuối cùng của nàng ta trước khi c.h.ế.t.
Cửu Ninh xoay người: "Ngươi có thể tìm ta hoặc tìm Nhị ca."
Chu Ngũ nương mỉm cười thê lương: "Vô dụng... Thập lang là đệ đệ ta, còn có mẫu thân ta... Chỉ cần ta còn sống, ta sẽ trốn không thoát."
Chỉ có c.h.ế.t, mới có thể hoàn toàn thoát khỏi Thập lang.
Sau khi im lặng một lúc lâu, khoé miệng Chu Ngũ nương cong lên: "Cửu nương... Ngươi biết không, trước kia ta rất ghen tị với ngươi, ta ghen tị trong phòng ngươi có nhiều đồ cổ châu báu như vậy, ghen tị ngươi xinh đẹp..."
Nàng ta dừng lại một chút, dừng lại thật lâu.
"Sau đó ta chịu rất nhiều đau khổ, gặp rất nhiều người ác... Bỗng nhiên nhận ra, sự ghen tị với ngươi trước đây của ta thật sự là ngây thơ."
Trải qua thế sự, nhìn lại, tỷ muội ghen tị và tranh giành thuở nhỏ nực cười biết bao.
Thật tầm thường.
Chu Ngũ nương cười một lúc rồi nhìn Cửu Ninh: "Cửu nương, xin lỗi... Đêm đó ta không muốn làm ngươi bị thương... Ta chỉ muốn lợi dụng ngươi dụ Nhị lang tới, để Nhị lang phân tâm... Ta biết Nhị lang là người tập võ sẽ không bị thương quá nặng, lần đó ta muốn đ.â.m Nhị lang..."
Nàng ta suýt chút nữa đã làm Cửu Ninh bị thương, may mà Chu Gia Hành thật sự thích nàng nên đã ngăn cản.
Cửu Ninh quay đầu lại, nhìn Ngũ nương.
Ánh mắt bình tĩnh, không phẫn nộ, không chán ghét, cũng không đồng tình, chỉ là bình tĩnh.
Loại bình tĩnh gần như hờ hững này lại khiến lòng Ngũ nương chấn động, miệng há ra vài cái nhưng một chữ cũng nói không nên lời.
Nàng ta ngồi yên ở góc tường, ch.óp mũi cay cay, nước mắt tuôn rơi.
Cửu Ninh xoay người, khom lưng, nhìn thẳng nàng ta.
Môi Chu Ngũ nương run rẩy, đột nhiên cảm thấy mọi ấm ức, đau khổ, sợ hãi trong những năm qua đều ùa đến như một cơn sóng lớn nhào về phía mình, nàng ta không thở nổi, cứ chìm xuống, chìm xuống mãi.
Khi sắp chìm đến đáy vực, đường muội mà nàng ta từng ghen tị, từng bắt nạt trước đây đột nhiên xuất hiện, đứng trước mặt nàng ta, dường như thấu hiểu mọi đau khổ của nàng ta, không chút khinh miệt cũng không hề tỏ ra kiêu ngạo.
"Ta không muốn c.h.ế.t, ta muốn sống..."
Chu Ngũ nương gào lên, lao vào lòng Cửu Ninh, ôm c.h.ặ.t lấy nàng như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, toàn thân nàng ta dựa sát lên người Cửu Ninh.
"Ta muốn sống..."
Cửu Ninh không né tránh, để mặt cho Chu Ngũ nương ôm mình khóc lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-629.html.]
Ở ngưỡng cửa, Hoài Lãng cúi đầu đứng hầu, im lặng không nói một lời. ...
Nghe tiếng cửa két mở ra, Đa Đệ lập tức nghênh đón.
Cửu Ninh bước ra với sắc mặt tái nhợt.
Hoài Lãng đi theo sau nàng, đóng cửa lại.
Khe cửa khép lại, Đa Đệ nghe thấy bên trong mơ hồ truyền ra tiếng khóc của Ngũ nương.
Nàng ta không hỏi gì mà lặng lẽ đuổi theo Cửu Ninh.
Cửu Ninh có hơi thất thần, bước chân nhẹ bẫng như không, lúc quay về phòng, chẳng may bị vấp ngưỡng cửa nên loạng choạng một cái.
Trước người là một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp đang dựa sát lại, cánh tay rắn chắc vòng qua dưới nách nàng, không nói lời nào đã trực tiếp ôm lấy nàng, nửa đỡ nửa bế đưa nàng lên giường.
Nàng nhẹ giọng nói: "Hơi lạnh."
Chu Gia Hành để nàng nửa nằm rồi ngồi bên cạnh nàng, nghe nàng nói vậy, cánh tay hắn giãn ra để nàng tựa vào lòng mình, kéo chăn gấm bọc nàng từ đầu đến chân như bọc bánh chưng.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Còn lạnh không?"
Hắn cúi đầu hôn lên tóc nàng, dịu dàng hỏi. Còn một bên nhẹ nhàng vuốt cánh tay nàng, dùng thân thể mình sưởi ấm nàng.
Cửu Ninh lắc đầu, gối lên vai hắn, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ của hắn mà trong lòng cảm thấy kiên định hơn một chút.
Những ký ức xa xôi kia chỉ là mộng mà thôi.
Trước giường có ánh lửa vàng rực, than lửa trong chậu lẳng lặng cháy.
Tay chân Cửu Ninh dần ấm lên, sắc mặt hơi hồng hào, sau khi tỉnh táo một lúc thì ngồi dậy.
Chu Gia Hành rất thích cảm giác nàng ỷ lại vào mình vừa rồi, nhưng hắn càng thích nhìn thấy nàng khôi phục tinh thần hoạt bát bình thường, thấy nàng ngồi dậy, hắn buông tay ra để nàng có thể ngồi thoải mái hơn.
Cửu Ninh ngồi xếp bằng, toàn thân rúc vào trong chăn gấm, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn như tuyết.
"Nhị ca, vết thương của chàng..."
Vừa rồi hình như là Chu Gia Hành ôm nàng vào lòng.
Chu Gia Hành lắc đầu, nghiêng người, để nàng nhìn vết thương đã băng bó: "Không sao."
Cửu Ninh xác nhận vết thương của hắn không có nứt ra mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng dùng giọng điệu bình tĩnh kể chuyện của Chu Ngũ nương.
Chu Gia Hành không ngắt lời nàng, nghe nàng nói xong mới nói: "Ta có thể không g.i.ế.c nàng ta nhưng nàng ta không thể ở lại."
--------------------------------------------------