Chơi vui quá!
Rốt cuộc Chu Gia Hành sợ điều gì? Sợ bị gà mổ ư? Mào gà? Hay là móng gà?
Cửu Ninh cảm thấy vô cùng tò mò.
Nàng chỉ Tướng Quân ưỡn cao cổ trong lòng tiểu đồng bộc: "Tô gia ca ca, ngươi cảm thấy gà chọi của ta có uy phong không?"
Chu Gia Hành mở to mắt, nhìn Cửu Ninh trước rồi mới nhìn con gà trống có cái mão đỏ kia.
"Uy phong."
Hắn nói một cách ung dung, vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Cửu Ninh mỉm cười, ánh mắt dừng trên bàn tay của hắn.
Vết thương đã lành từ lâu nhưng để lại một vết sẹo mờ nhạt.
Nàng nhìn ra, hắn không muốn nhìn thấy con gà trong lòng tiểu đồng bộc, chỉ là hắn không tỏ ra ngoài và cũng không biểu hiện ra ngoài.
Có thể là một người trải qua đầy thử thách, chịu nhiều đau khổ, quen với việc che giấu nỗi sợ của mình. Cũng có thể là biết ý đồ của nàng, không muốn bị nàng chế giễu.
Cửu Ninh chợt nhớ tới lần hắn tay không bắt rắn kia, cả lúc đầy tỉnh táo và quả quyết rút cây cung trong tay nàng.
Nàng vẫn luôn nghi ngờ mục đích của Chu Gia Hành là giấu giếm thân phận, nhưng cho tới bây giờ, hắn chưa từng tổn thương nàng, chỉ lạnh lùng đối mặt với sự thăm dò của nàng.
Ai ai cũng có thứ mình sợ, nàng sợ rắn, Chu Gia Hành sợ gà, nàng không nên trêu đùa hắn.
Cửu Ninh gật đầu chào Chu Gia Hành và thuộc hạ của hắn, ra dấu cho đồng bộc lui xuống: "Các ngươi làm việc của mình đi."
Nàng dẫn đám hộ vệ rời khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-153.html.]
Mây chì phía chân trời chồng chất, gió bắc gào thét cuốn theo những chiếc lá vàng úa trên mặt đất, cuốn qua đình viện, mấy cây tùng bách bên hồ vẫn xanh ngắt.
Trong sảnh có đặt bàn hương bếp gió, bàn tay trắng ngần thon thả của thì tỳ cầm một cái l.ồ.ng bạc mạ vàng hình con cò, lật nướng bánh trà.
Nước trong trà đã sôi sùng sục, ùng ục ùng ục bốc lên bọt nhỏ, nước này là nước suối trong vắt cầu được từ Vĩnh An tự, ngọt ngào mát lạnh, pha trà là tốt nhất.
Một lúc sau, hương trà lượn lờ từ trong ấm trà tràn ra.
Một sôi, hai sôi, ba sôi, gạt bọt, điểm trà, hương trà nồng đậm.
Chu thứ sử bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, miệng đầy hương thơm, dường như bên ngoài hành lang dài kia không phải là cảnh tiêu điều lạnh lẽo mà là ngày xuân vui vẻ, chim ca hoa nở.
"Quả là trà cống nạp."
Chu thứ sử cúi đầu nhìn tách trà, than một câu.
Võ Tông hoàng đế thích loại trà nổi tiếng hái từ Thái Hồ này, hàng năm địa phương tiến cống trà đưa đến Trường An, Võ Tông mở cờ trong bụng, ông ấy tiến cử tông miếu trước rồi phân cho trọng thần trong triều, cuối cùng mới giữ lại cho mình uống.
Chu thứ sử may mắn từng thấy long nhan của Võ Tông hoàng đế.
Khi đó ông ta thi một lần là đỗ, đường làm quan rộng mở, trên yến anh đào, lúc đó Võ Tông còn là Thái t.ử thay mặt Thánh nhân tặng trâm hoa cho các vị tiến sĩ, vì thích tài văn chương hơn người của ông ta mà tự tay đưa tách trà cho ông ta.
Vân Mộng Hạ Vũ
Một tách trà đã nguội, Chu thứ sử nhớ tới bây giờ, cả đời không quên.
Võ Tông là một vị Hoàng đế tốt, trước khi lên ngôi thì vẻ ngoài nhu nhược vô năng bị hoạn quan quản chế, sau khi lên ngôi lại chăm lo việc nước, âm thầm tích góp từng chút một thực lực rồi đả kích quyền thần, giáng chức gian hoạn, thương cảm bách tính, giảm miễn thuế má. Triều chính dần có xu hướng ổn định, bách tính dân gian ngày càng giàu có, khi đó mọi người đều nói trong triều đã thấp thoáng khí tượng phục hưng, ngày hưng thịnh không còn xa.
Tiếc là Võ Tông hoàng đế không thể để lại t.ử tự, sau khi đột nhiên qua đời thì nha môn Nam Bắc tranh quyền đoạt lợi, triều chính lại lầm vào một cảnh hỗn loạn, hoạn quan lại lần nữa đương quyền, không chỉ nắm giữ chức vụ trọng yếu của quân và nước, thậm chí còn có thể phế lập Hoàng đế.
Trong mười năm ngắn ngủi, Hoàng đế đã thay đổi một người lại người, nhưng không có khả năng phục hưng.
--------------------------------------------------