"Vậy thì sao?"
Sau một hồi lâu im lặng, hắn nhàn nhạt hỏi.
Cửu Ninh liếc nhìn bàn tay hắn từ từ nắm c.h.ặ.t thành quyền, hơi muốn cười.
Thôi, không cười nhạo hắn nữa, hắn nổi điên lên rất đáng sợ.
"Chuyện trước kia đều đã qua rồi, ta không thể nào biện minh cho mình, cũng không muốn biện minh. Rốt cuộc ta muốn làm gì, ta không thể nào giải thích rõ ràng với huynh được, ta chỉ có thể nói, ta tôn trọng huynh, coi huynh như người thân, sẽ không làm chuyện tổn thương huynh, sẽ không vô cớ nói dối lừa gạt huynh. Chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa."
Nếu hắn bằng lòng, bọn họ có thể làm người thân, bạn bè thật sự.
Hắn không bằng lòng, cũng không sao.
Dù sao cũng tốt hơn bây giờ.
Cửu Ninh nhìn vào mắt Chu Gia Hành, nghiêm túc nói từng chữ từng chữ.
Không đốt nến, trong lều tối đen như mực, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ xuyên qua lều chiếu vào.
Chu Gia Hành đột nhiên cười.
"Nếu ta không đồng ý thì sao?"
Cửu Ninh trợn mắt nhìn hắn.
Vân Mộng Hạ Vũ
Không sợ hắn không đồng ý, chỉ sợ hắn cứ im lặng không nói gì.
"Vậy rốt cuộc huynh muốn thế nào?"
Chu Gia Hành nhìn Cửu Ninh, đột nhiên cúi người ghé sát lại, nắm lấy vai nàng.
Nàng khoác một chiếc khăn choàng bằng gấm mở rộng để giữ ấm, gấm mềm mại trơn trượt, ngón tay hắn vừa chạm vào vai nàng, khăn choàng đã trượt xuống, phát ra tiếng sột soạt, lộ ra vạt áo rộng thùng thình bên trong.
Trước mắt thoáng qua một mảng trắng nõn nà, áo lót mỏng manh, lộ ra làn da mịn màng, nhìn xuống dưới, còn có thể thấy đường cong mềm mại nhấp nhô.
Cửu Ninh kêu a một tiếng, vội vàng kéo khăn choàng lại.
Ánh mắt Chu Gia Hành hơi tối lại, buông nàng ra, động tác hơi cứng nhắc.
Lời thú nhận tối nay của nàng nằm ngoài dự đoán của hắn.
Thật ra cũng nằm trong tình lý.
Nhìn bề ngoài nàng có vẻ như không quan tâm đến điều gì, bất cứ lúc nào cũng có thể phủi tay rời đi nhưng thỉnh thoảng lại vô tình để ý một chút, chính là sự thuần khiết mười phần, khiến người ta bất tri bất giác say mê, không thể tự thoát ra được.
Biết rõ nàng đang lừa dối nhưng vẫn muốn để nàng tiếp tục lừa dối như vậy.
Bây giờ nàng để ý đến hắn rồi.
Giống như nàng để ý đến Chu đô đốc và Chu Gia Huyên vậy.
Hơn nữa nàng đã thừa nhận, tự mình nói ra.
Chu Gia Hành vẫn thản nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-463.html.]
Thật ra trong lòng đang mừng như điên.
Một loại cảm giác vui sướng mà hắn không thể nói ra, không thể nào dùng ngôn ngữ để miêu tả, khiến hắn không nhịn được cảm thấy thoải mái từ tận đáy lòng, cảm giác đó từ từ nổi lên, bao trùm lấy hắn. Toàn thân trên dưới, không có chỗ nào không thoải mái.
Hắn không cười.
Nhưng con người trong lòng hắn lại giống như một thiếu niên ngốc nghếch, vui mừng khôn xiết, mặt mày hớn hở.
Thì ra vui sướng là cảm giác này.
Mãnh liệt, ập đến dữ dội.
Đôi mắt Chu Gia Hành rũ xuống, hắn tách bàn tay đang cầm tách trà của Cửu Ninh ra.
Thân thể nàng mỏng manh, thật sự không thích hợp luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung nhưng nàng vẫn kiên trì luyện tập.
Mười ngón tay thon dài trắng nõn, mềm mại.
Bàn tay rộng lớn của hắn phủ lên mu bàn tay nàng, có thể bao trọn nửa nắm tay của nàng.
Cửu Ninh ngẩn ra, không rõ tại sao Chu Gia Hành lại muốn kéo tay mình, nhưng nàng vẫn không né tránh mà buông tay ra theo lực của hắn rồi để hắn kéo ngón tay mình.
Chu Gia Hành nắm ngón tay nàng, cúi người tới gần để nàng chạm vào một vết hơi nhô lên trên trán mình.
"Muội đã hỏi ta có sẹo không..." Hắn nói: "Ở đây có một vết sẹo."
Hắn suốt đêm cưỡi ngựa từ bên ngoài chạy về nơi đóng quân làm trán hắn lạnh như băng.
Cửu Ninh bị hắn kéo làm ngón tay vuốt qua chân tóc hắn.
Một cảm giác kỳ lạ, xa lạ từ ngón tay truyền tới.
Ánh sáng nhẹ nhàng từ trên đầu chiếu xuống, hai người dựa sát nhau, không chỉ nhìn thấy vết sẹo nhỏ nằm khuất trong chân tóc kia, mà còn có thể thấy rõ hình bóng mờ ảo của mình trong con ngươi nhạt màu của hắn.
Đôi mắt hắn sáng rực, điềm tĩnh, thản nhiên.
Có một loại ung dung quyết tâm chiến thắng, đầy thành công.
Cứ như tất cả mọi thứ trong đêm này đều nằm trong dự liệu của hắn.
Sự thẳng thắn hay sự lừa dối của nàng, hắn đều nhìn thấy tất cả.
Trái tim Cửu Ninh bất chợt đập nhanh hơn vài phần như đột nhiên bị điện giật, nàng vội rút ngón tay lại.
Chu Gia Hành nhìn nàng, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.
"Vết sẹo này, là do ta để lại khi còn ở Chu gia."
Hắn dùng giọng điệu bình tĩnh gần như lạnh lùng để kể lại chuyện cũ.
Đối với hầu hết mọi người, ký ức trước mấy tuổi thường mờ nhạt, đến cả ký ức trước mười tuổi cũng mơ hồ, chỉ có thể nhớ vài chuyện ấn tượng nhất trong đó.
Chu Gia Hành thì khác, hắn nhớ rõ tất cả chua xót khi còn nhỏ.
Lê nương khóa hắn trong phòng cả ngày, không cho hắn tiếp xúc với người khác, nhưng điều này cũng không cản trở hắn nhận ra thân phận của mình.
--------------------------------------------------