Các thị tỳ ăn xong, dọn bàn xuống. Không biết tại sao đột nhiên cãi nhau, truyền đến tiếng tranh chấp.
Hàm Thiền nhíu mày, đi qua quát cho các nàng dừng lại.
Các tỳ nữ không dám vô lễ, luôn miệng nhận lỗi rồi tản ra như chim thú.
Cửu Ninh lười biếng, dựa vào trường kỷ mỹ nhân ngủ gà ngủ gật, nhướng mí mắt hỏi Hàm Thiền: "Họ ầm ĩ gì vậy?"
Hàm Thiền ngồi xuống châm lửa, đáp: "Không phải đại sự gì ạ, vừa rồi Đa Đệ lén giấu một miếng thịt trong tay áo, những người khác chê cười nàng ta, mắng nàng ta chiếm tiện nghi."
Sợ Cửu Ninh tức giận, nàng ấy còn nói thêm một câu: "Cãi nhau không phải hạ nhân trong viện chúng ta, là người lo việc quét dọn bên ngoài."
Cửu Ninh ngáp một cái, đôi mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung, nói: "Thật đáng thương, lát nữa bảo bếp đưa chút thịt cho nàng ta, ăn không đủ thì đưa thêm."
Thân là chủ nhân Bồng Lai các, sao có thể nhìn người của mình chịu đói?
Hàm Thiền mỉm cười vâng lệnh. ...
Ra khỏi Bồng Lai các, miếng thịt Đa Đệ giấu vẫn bị những người khác cướp đi.
Họ cũng không ăn mà cố ý cướp miếng thịt trong tay nàng ta, ném xuống đất: "Thứ Cửu nương thưởng cho chúng ta, tất cả mọi người cùng chia, có bao nhiêu chia bấy nhiêu, một mình ngươi ăn nhiều như vậy, còn giấu một miếng ăn một mình, về sau ai dám lãnh thưởng với ngươi?"
Đa Đệ sợ hãi rụt rè, không dám tranh luận, quỳ trên mặt đất nhặt miếng thịt bẩn thỉu kia lên, cũng không lau, trực tiếp nhét vào trong tay áo, giấu rất kín.
"Ngươi không hiểu tiếng người sao?" Tỳ nữ ác độc nhíu mày.
Đa Đệ vẫn không ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: "Sau này ta không dám nữa."
Nói thì nói như vậy nhưng vẫn không chịu giao miếng thịt trong tay áo ra.
"Tính tình A đan nóng nảy nhất trong số tỳ nữ cười lạnh một tiếng, duỗi tay kéo tóc Đa Đệ, lạnh lùng nói: "Đừng tưởng rằng Cửu nương thương hại ngươi, ngươi lập tức bò đến lên đầu chúng ta!"
Đa Đệ không nói lời nào, vẻ mặt quật cường.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-158.html.]
Nàng ta làm việc ở Tàng Thư lâu, đồng bộc của Tam lang Chu Gia Huyên tới tìm mấy quyển sách, nàng ta chỉ giúp chạy chân, rơi vào trong mắt đám tỳ nữ này đã thành muốn trèo cành cao, mấy ngày nay ai cũng châm biếm nàng ta là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, đ.á.n.h chủ ý với Tam lang.
Nàng ta biết mình thật sự không nên giấu thịt, đám A đan có thể mắng nàng ta tham lam nhưng nàng ta tuyệt không có ý định quyến rũ Tam lang!
Thấy dáng vẻ heo c.h.ế.t không sợ nước sôi của Đa Đệ, đám tỳ nữ sinh lòng chán ghét, phỉ nhổ nàng mấy ngụm rồi nghênh ngang rời đi.
Đa Đệ đã sớm tập mãi thành thói quen, mặt không chút thay đổi đứng lên, vỗ vạt áo rồi xoay người ra khỏi sân.
Phía sau có người gọi tên nàng ta: "Đa Đệ, ngươi đợi chút."
Lại tới cười nhạo nàng ta?
Đa Đệ c.ắ.n c.ắ.n môi, xoay người.
Người tới cũng không phải đám A đan, mà là thị nữ bên cạnh Cửu nương của Bồng Lai các, trâm cài b.úi tóc, nụ cười thân thiện, trong tay nâng một cái hộp đưa tới trước mặt nàng ta: "Đây là một món ăn ghép trong yến, thịt dê, thịt hươu, thịt bò còn có vịt quay, đều là đồ tốt, sạch sẽ chưa có ai động qua, ngươi cầm về ăn đi."
Đa Đệ ngây người một lúc rồi nhận lấy hộp: "Ai cho ta?"
Thị nữ khẽ cười: "Chúng ta đều có, Cửu nương thưởng." Nói xong lại nói: "Thời tiết lạnh, thứ này có thể để vài ngày, ngươi cầm về đặt ở trong giỏ là được. Hộp ngày mai đưa cho ta."
Đa Đệ vội cảm tạ thị nữ.
Thị nữ lắc tay rồi cười rời đi.
Đa Đệ mở hộp ra, lại càng hoảng sợ.
Bên trong bị nhét đầy, một nửa là thịt dê và thịt hươu nguội, một nửa là ngỗng và vịt quay lớn, những miếng thịt thái lát đỏ rực, bóng loáng tỏa sáng, mùi thơm xông vào mũi.
Đa Đệ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nhanh ch.óng đậy nắp lại.
Cửu nương là hòn ngọc quý trong tay Chu đô đốc, mỗi người thị tỳ đều đeo trâm vàng và ngọc, đi ra ngoài còn phong thái hơn tiểu nương t.ử được nuông chiều từ bé nhà người ta.
--------------------------------------------------