Nàng cúi đầu, ngón tay móc lấy túi đá lửa trên thắt lưng Chu Gia Hành.
"Sau đó ta đã hiểu ra, chuyện tình cảm làm sao có thể tính toán rõ ràng minh bạch giống như tính sổ sách được?"
Nàng chưa từng thích ai, không muốn vì sự không chắc chắn của mình mà làm tổn thương Chu Gia Hành.
Cho nên nàng muốn làm rõ mọi chuyện, giống như một cộng một bằng hai vậy, không thể xảy ra sai sót chút nào.
Nàng làm sai điều gì thì sẽ chân thành xin lỗi hắn.
Sau đó nàng hy vọng hắn cũng có thể nhận ra sai lầm của mình.
Nàng cố chấp hy vọng có thể cùng nhau vượt qua cửa ải này, rồi mới nói đến chuyện tương lai.
Nhưng đây là một khoản nợ không thể tính toán rõ ràng.
Không tính được, cũng không cần tính.
Trước mặt tình cảm, tỉnh táo và lý trí đôi khi lại là trở ngại.
Trở ngại rất lớn.
"Cho nên..." Nàng vô thức kéo túi đá lửa, nói: "Bây giờ ta hỏi huynh một câu, huynh có thích ta không?"
Chu Gia Hành không nói gì, mà nắm lấy cằm Cửu Ninh, buộc nàng ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cửu Ninh nhìn vào đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của hắn, trong lòng lại bình tĩnh đến lạ thường.
Chu Gia Hành nhìn nàng, yết hầu chuyển động.
Đột nhiên cúi người xuống.
Tay chân hắn cứng đờ, cánh tay khẽ run rẩy, đôi mắt đỏ rực như bị đốt cháy. Đôi môi ấm áp hạ xuống, nhẹ nhàng in lên đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao của Cửu Ninh.
Thích?
Không, điều đó quá hời hợt, hắn chỉ muốn nàng!
Bất kể là với thân phận gì, quan hệ như thế nào.
Nàng không thể trốn thoát.
Cửu Ninh nhắm mắt lại, nắm c.h.ặ.t thắt lưng Chu Gia Hành.
Hơi run rẩy.
Hơi thở quấn quýt lấy nhau, dường như nàng có thể nghe thấy nhịp tim của hai người.
Nàng đã hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-485.html.]
Đúng là hắn thích nàng.
Chu Gia Hành hôn lên mắt nàng, hồi lâu sau, môi rời đi, hắn cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt nàng.
Mặc dù nụ hôn này là do chính mình gợi ra nhưng Cửu Ninh cũng có chút ngây người, tay chân mềm nhũn, mặt nóng bừng.
Đỏ bừng như thoa phấn, ngay cả tai và cổ cũng ửng hồng.
Chu Gia Hành nhướng mày kiếm.
Cửu Ninh bình tĩnh lại, trừng mắt nhìn hắn.
Cười cái gì?
Vừa rồi là ai hùng hổ xông tới, bộ dạng như muốn hủy thiên diệt địa, mình ôm hắn một cái, hắn lại đứng im bất động như kẻ ngốc?
Chu Gia Hành không nói, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một độ cong nhỏ, ánh mắt nóng bỏng.
Tim Cửu Ninh đập như trống, nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
Lần này Chu Gia Hành không ép buộc nàng, thuận theo lực đạo của nàng mà buông tay ra.
Cửu Ninh xoay người đi ra vài bước, nhìn những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.
Trăng sáng ngàn dặm, núi rừng yên tĩnh.
Nàng đứng ở nơi gió thổi, áo choàng bay phần phật, làn da trắng như tuyết, như tiên nữ sắp bay lên trời.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Nhị ca, thật ra mấy ngày trước ta đã có thể đi rồi."
Không biết có phải do gió đêm thổi qua hay không, giọng nói có chút lạnh lẽo.
"Tuyết Đình trì hoãn hành trình, mượn cớ rời đi, không phải vì ngài ấy gặp bình dân cầu cứu, mà là vì có chuyện khác... Lý do ngài ấy không ở lại vốn là do chúng ta đã bàn bạc kỹ, đương nhiên, tuyệt đối không phải là để đề phòng huynh. Sau đó tin tức của ngài ấy không thể gửi vào được, ta biết là người của huynh đã ra tay, cố ý nói muốn gặp Viêm Diên, khiến Hoài Lãng bọn họ phân tâm đi theo dõi Viêm Diên, thật ra người truyền tin cho ta là người khác. Đúng là người của huynh canh phòng rất nghiêm ngặt, nhưng nếu ta muốn đi thì vẫn sẽ có cơ hội."
Chu Gia Hành đi đến bên cạnh Cửu Ninh, đứng sóng vai cùng nàng.
Cửu Ninh nghĩ đến những chuyện mấy ngày nay, nghiến răng nói tiếp: "Nhưng ta không thể cứ thế mà bỏ đi được. Huynh sắp xuất chinh, huynh mà nổi điên lên thì chuyện gì cũng làm được, không ai khuyên can được huynh. Căn cơ của huynh vẫn chưa vững, lúc này ta bỏ đi, huynh sẽ vì ta mà làm loạn cả bố cục lẫn kế hoạch... Ta nghĩ, ta phải ở lại, đợi huynh đi đ.á.n.h trận rồi, ta đi cũng chưa muộn. Đến lúc đó, vì đại cục, phụ tá của huynh chắc chắn sẽ giấu chuyện ta bỏ trốn, đợi huynh thắng trận mới nói cho huynh biết sự thật."
Chu Gia Hành quay đầu nhìn Cửu Ninh, ngũ quan như được tạc bằng rìu đục, tắm mình trong ánh trăng lạnh lẽo.
Cửu Ninh không nhìn hắn, nhìn về phía dãy núi, nói: "Nhưng làm như vậy, chẳng phải là lại lừa huynh sao? Nếu đã quyết định phải đi, chi bằng nói thẳng với huynh, để huynh hiểu ta đang nghĩ gì."
Nàng không muốn lừa gạt Chu Gia Hành nữa, không chỉ vì làm như vậy là không tôn trọng Chu Gia Hành.
Mà còn vì, chính nàng cũng không muốn.
Nàng muốn làm chính mình.
Dù nàng bị khống chế bởi "người", dù nàng mất trí nhớ, dù nàng không biết vận mệnh tương lai của mình, dù trước kia nàng rất có thể là một ác ma không chuyện ác nào không làm...
Giờ phút này, nàng chỉ muốn buông bỏ mọi ràng buộc, sống cho tốt một lần.
--------------------------------------------------