Hắn quỳ một gối, mắt cụp xuống, xỏ guốc vào.
Cửu Ninh giật mình, cái chân lơ lửng được xỏ guốc gỗ vào lại lần nữa đứng vững.
"Đa tạ."
"Đám A nhị sẽ canh giữ ngoài Bồng Lai các, luân phiên cả ngày lẫn đêm, về sau sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay nữa." Chu Gia Hành chậm rãi nói rồi đứng dậy rời đi.
Cửu Ninh im lặng nhìn theo bóng lưng hắn dần khuất xa nơi cuối hành lang.
Ngay vừa rồi, Hoàng đế tương lai đã mang guốc cho nàng!
Thị tỳ Hàm Thiền đi xuống hành lang thì tìm được bóng dáng Cửu Ninh, bước nhanh tới: "Cửu nương, Sứ quân muốn gặp người."
Cửu Ninh lấy lại tinh thần, trong mắt hiện lên một nụ cười. Thật đúng lúc, nàng đã sớm muốn gặp vị bá tổ phụ này rồi.
Sao ông ta phát hiện được Chu Gia Hành? Liệu ông ta có biết thân thế của Chu Gia Hành hay không?
Cửu Ninh trầm ngâm, trước đây nàng không muốn chọc giận Chu Gia Hành nên không có ý định tiết lộ thân phận thật sự của hắn, nhưng giờ xem ra nàng phải nhắc nhở Chu đô đốc một tiếng. Vả lại phải nhanh ch.óng, bằng không thì Chu thứ sử sẽ đoạt người.
Chu thứ sử là người thừa kế đích xuất của Chu gia, Chu đô đốc chỉ là tự t.ử sau này được nhánh xa chọn.
Khi Chu đô đốc vừa tới Chu gia thì Chu thứ sử học rộng tài cao, đức độ khiêm nhường, thanh danh vang xa, tất cả mọi người nói sau khi ông ta thi đỗ Tiến sĩ thì ông ta chắc chắn có thể ở lại Trường An làm đại quan.
Chu thứ sử không phụ kỳ vọng của trưởng bối, ông ta lên phía Bắc ứng thí đã đỗ đạt ngày lần đầu, vui sướng lên lưng ngựa phóng đi trong gió xuân, ngẩng cao đầu vô tận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-121.html.]
Ông ta tham dự anh đào yến, kết giao với đệ t.ử danh môn của Trường An, chơi mã cầu trước đăng các, tới ngắm hoa yến của phủ Công chúa, đề thơ tại Đại Từ Ân tự...
Chu thứ sử như một ngôi sao đang dần bay lên, phát sáng rực rỡ. Nhưng ngay khi ông ta mang một bầu nhiệt huyết chí lớn đợi bổ nhiệm, thì Thổ Phiên đ.á.n.h vào Trường An khiến các thế gia Trường An hoảng loạn bỏ chạy.
Đó mới chỉ là khởi đầu.
Mấy năm sau, phương Bắc đại loạn.
Chu thứ sử phiêu bạt không ít nơi, nhiều lần gặp trắc trở. Ông ta không hiểu việc quân nên ông ta không có đất dụng võ trong thời loạn.
Sau đó Chu thứ sử về quê tiếp quản Giang Châu. Để bảo trụ cơ nghiệp tổ tông nên ông ta đành phải buông sự kiêu ngạo xuống, khom lưng khụy gối với các láng giềng đang lăm le xung quanh, dùng vàng bạc tài bảo, mỹ nhân và thái độ kính cẩn đổi lấy bình yên tạm thời.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mãi đến khi Chu đô đốc dẫn binh trở lại Giang Châu thì Chu thứ sử mới không bị người khống chế nữa.
Chu thứ sử có hai nhi t.ử, mười mấy tôn t.ử, tùy tiện chọn ra một người trong số đó cũng có tư chất tốt hơn Chu Bách Dược, nhưng Chu thứ sử lại vô cùng lạnh nhạt với nhi tôn của mình. Dường như trong mắt ông ta chỉ có ba phụ t.ử Chu Bách Dược, Chu Gia Ngôn và Chu Gia Huyên. Vì điều này mà nhi t.ử Chu thứ sử trở mặt với ông ta, thẳng tới trước khi bệnh qua đời cũng không chịu tha thứ cho ông ta, tôn t.ử cũng xa lánh ông ta.
Cửu Ninh trở về phòng thay bộ hồ phục tay hẹp, dùng gấm buộc mái tóc dài lại, đeo hoa vàng ngọc bích đi gặp Chu thứ sử.
Nàng tự biết mình đối phó với người như Chu Bách Dược và Ngũ thẩm, nàng có thể tùy ý hồ nháo, vui vẻ bao nhiêu tùy thích. Nhưng đối mặt với Chu thứ sử, tâm hoa kế chiêu gì cũng vô dụng, thấy vì bị đối phương nhìn thấu mà cười nhạo, thà rằng cứ thành thật còn hơn.
Cuộc sống của Chu thứ sử giản dị, không thích khoe khoang như Chu đô đốc. Viện của ông ta trồng rất nhiều trúc, có đuôi phượng rậm rạp, có đá lởm chởm, mặc dù không có món đồ trang trí nào khác nhưng thoáng nhìn cũng rất có phong cách.
Ngay cả thị tòng của Chu thứ sử cũng mang vẻ học thức, dẫn Cửu Ninh vào một gian hoa sảnh: "Nương t.ử chờ một chút, Sứ quân sẽ tới ngay."
--------------------------------------------------