"Sao không đi tìm đám Bát nương chơi?"
Gần đây Bát nương thường đưa đồ ăn đồ chơi cho Cửu Ninh, còn chủ động mời nàng chơi cùng, người trong phủ đều biết.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh nhận bánh, nói: "Họ lại đấu hoa cỏ, không có ý nghĩa."
Chu Gia Huyên cười khẽ, ý bảo hạ nhân bên cạnh dâng trà cho nàng: "Không có ý nghĩa thì đừng đi, ngồi với ta một lát."
Cửu Ninh gật đầu, ngồi cạnh hắn ta ăn trái cây, nàng đã ăn một đĩa nhỏ, chẳng có chuyện gì làm, đầu tựa vào cánh tay Chu Gia Huyên, ngủ gật cạnh hắn ta.
Bất kể là tỳ bà hay trống Hạt, tất cả ca khúc tấu ra đối với nàng đều là nhạc giúp ngủ.
Chu Gia Huyên không đẩy nàng ra, để nàng như con mèo cọ tới cọ lui bên cạnh mình.
Thấy nàng quả thật ngủ gật, sợ nàng cảm lạnh, hắn ta nâng cánh tay lên để nàng ngủ trên đầu gối mình, tay áo rộng thùng thình nhẹ nhàng hạ xuống, ôm lấy bả vai của nàng.
Yến tiệc hôm nay chỉ có hai vị trưởng bối ở đây, còn lại đều là người trẻ, hai vị phu nhân biết người trẻ chê họ dong dài, không muốn làm cho người ta chê nên chuyển vào phòng dùng trà.
Trong các lang quân ở đây, thân phận của Chu Gia Ngôn và Chu Gia Huyên cao nhất, theo lý mà nói t.ử đệ thế gia khác hẳn là tìm Chu Gia Ngôn liên hệ tình cảm, nhưng Chu Gia Ngôn đã nhanh ch.óng phát hiện ra mọi người chỉ qua loa vài câu với hắn ta, xoay người lập tức đi nịnh nọt Chu Gia Huyên.
Sắc mặt Chu Gia Ngôn đen xì.
Chu Gia Huyên cũng chậm rãi nhìn ra không đúng.
Hắn ta thích tỳ bà, vào yến tụ hội của thế gia bình thường hắn ta luôn một mình tìm một góc thưởng thức tỳ bà độc tấu, những t.ử đệ thế gia khác biết sở thích của hắn ta, sẽ không tới quấy rầy hắn ta, hôm nay lại lục tục lại đây kết giao chào hỏi với hắn ta, ngôn ngữ khách khí, mơ hồ có thái độ nịnh bợ.
Chu Gia Huyên nhíu mày, đỡ Cửu Ninh thẳng dậy. Người đến người đi, nàng không thể ngủ gật ở đây.
Bàn tay nhỏ bé của Cửu Ninh dụi mắt, đôi mắt m.ô.n.g lung, khi nói chuyện còn mang theo giọng mũi mềm mại: "A huynh, dê hấp làm xong chưa?"
Chu Gia Huyên nhướng mày, bất giác cười thành tiếng: "Chưa có, phía ta quá ồn ào, muội ra sau ngủ đi. Lát nữa dê hấp làm xong, ta đi gọi muội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-147.html.]
Hắn đưa mắt ra hiệu với thị tỳ đứng hai bên trái phải.
Thị tỳ tiến lên, vây quanh Cửu Ninh rời đi.
Cửu Ninh đứng lên đi vài bước, sâu ngủ không cánh mà bay, chưa đến sương phòng mà các tỳ nữ đã thu dọn xong để nghỉ ngơi, bước chân rẽ rồi đi thẳng đến lều náo nhiệt nhất.
Trong ngoài lều đầy người, chen vai thích cánh, kín không kẽ hở.
Tay A tam và A tứ đặt ở chuôi kiếm bên hông, dùng thân hình cao lớn cứng rắn của họ nặn ra một con đường.
Cửu Ninh bước vào, trước mắt hiện lên một hào quang rực rỡ.
Thì ra hai tiểu lang quân trong lều đang chọi gà, hai con gà trống đều khí thế hiên ngang, màu lông tươi sáng, có vài tia sáng nghiêng nghiêng rơi xuống từ đỉnh lều, gà trống nhảy vào giữa làm lông vũ phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Một con gà trống trong đó rõ ràng đang chiếm thế thượng phong, tiếng khen ngợi liên tiếp vang lên.
Người bị đ.á.n.h bại kia, vừa hay là Thập Nhất lang.
Một đám thiếu niên cười haha, giễu cợt Thập Nhất lang.
Thập Nhất lang thua trận đấu, mặt đỏ tới mang tai, hơn nữa khi hắn ta nhìn thấy Cửu Ninh cũng đứng ở một bên cười haha nhìn mình thì càng xấu hổ hơn, mặt đỏ đến mức có thể nhỏ ra m.á.u.
Những người xung quanh cười lớn hơn.
"Lang quân Chu gia các ngươi quả nhiên không giỏi về trò này, hahaha!"
Một người ồn ào: "Đi gọi Tam lang tới đây đi!"
Người bên cạnh cười nhạo: "Tam lang không được, Tam lang thấy gà chọi thì chân lập tức mềm nhũn!"
Sắc mặt Cửu Ninh hơi trầm xuống, nhìn xung quanh một vòng, Thập Nhất lang thua trận đấu, họ chê cười hắn ta là được, sao lại giễu cợt Chu Gia Huyên?
--------------------------------------------------