Cửu Ninh im lặng không nói.
Không quan tâm đến hậu quả như thế, can đảm, là tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t...
Quả nhiên là phong cách của Ung vương Lý Chiêu.
"Mặc dù bọn họ thành công qua mặt được Đặng thứ sử nhưng bên người không còn bao nhiêu người, bây giờ bọn họ bị vây khốn trong thành. Tình cảnh của thánh nhân vô cùng nguy hiểm, nếu có chút sai sót thì hậu quả khó mà lường được. Ta đã gửi thư cho phụ thân, nhưng chờ ông ấy hồi âm, chỉ sợ là trễ cả rồi."
Trên mặt Dương Giản có vài phần không chắc chắn.
Cửu Ninh hỏi hắn ta: "Có gì không ổn sao?"
Môi Dương Giản mấp máy vài lần, như cảm thấy không tiện mở miệng, ấp a ấp úng nói: "Thánh nhân, thánh nhân không muốn rời đi."
Sau khi nói ra, hắn ta không còn kiêng kỵ gì nữa, khóe miệng cong lên: "Người cứu thánh nhân ra nói với ta thánh nhân không muốn đào vong, tình nguyện ở lại phụ thuộc vào T.ử Châu. Vậy nên người cứu hắn ta không thể không liên lạc với ta, mời ta đến giúp đỡ bọn họ."
Lông mày của Cửu Ninh cau lại, không nói gì thêm.
Có một huynh trưởng luôn cản đường là Lý Hi, chắc chắn Lý Chiêu tức gần c.h.ế.t. Lúc này mới mạo hiểm nhờ Dương Giản giúp đỡ.
Chắc chắn Lý Chiêu không tin tưởng Dương Giản, tìm hắn ta có thể là vì hết cách rồi, còn muốn lợi dụng Dương Giản để châm ngòi Đông, Tây Xuyên.
Nàng nói: "Gặp thánh nhân rồi nói tiếp."
Vân Mộng Hạ Vũ
Dương Giản do dự nói: "Ta đi vào ban đêm, ta có lấy được lệnh bài từ chỗ Đặng Đại lang."
Cửu Ninh kiêng kỵ Lý Chiêu không phải vì sợ hắn ta, mà là không muốn gây thêm nhiều chuyện vào thời điểm này, không nói sẽ đi cùng Dương Giản.
Trên thực tế, vì lý do an toàn, nàng quyết định thời gian tới sẽ không xuất hiện trước mặt Lý Chiêu.
Chờ đến cảnh nội Tây Xuyên cũng không cần sợ Lý Chiêu nữa.
Cửu Ninh ngẫm nghĩ, nói: "Ta để Tuyết Đình viết một phong thư cho thánh nhân, khuyên thánh nhân đi cùng ngươi."
Dương Giản mừng rỡ: "Vậy thì tốt!"
Bây giờ thánh nhân là chim sợ cành cong, không muốn rời khỏi T.ử Châu, cho dù bọn họ có ép buộc đưa thánh nhân đi thì trên đường cũng có thể xảy ra biến cố. Nếu như Tuyết Đình có thể thuyết phục thánh nhân đổi ý, bọn họ cũng sẽ không cần sợ thánh nhân chạy lung tung trên đường nữa.
Cửu Ninh mời Tuyết Đình đến, nói thế cục bây giờ với y, cuối cùng hỏi: "Thúc thúc, người có thể chắc chắn mình lừa được Lý Chiêu đến phủ Thành Đô không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-499.html.]
Hiện tại Lý Hi là vò mẻ không sợ rơi, không thể nào khuyên nổi, người thật sự muốn khuyên là Lý Chiêu.
Chỉ cần Lý Chiêu cho rằng phủ Thành Đô an toàn, vậy chắc chắn hắn ta sẽ ép Lý Hi đi cùng mình.
Tuyết Đình suy tính một hồi rồi gật đầu.
Cửu Ninh lập tức lấy giấy b.út đến, đứng bên cạnh án thư nhìn y hạ b.út, nàng vén tay áo lên muốn mài mực cho y.
Tuyết Đình có chút dở khóc dở cười.
Nàng là Công chúa, sao có thể để nàng làm cái này?
Cửu Ninh lại cười nói: "Đây là chuyện phong nhã, thúc thúc, người viết đi."
Nàng không biết làm những công việc khác nhưng rất am hiểu chuyện như mài mực, trước kia lúc còn ở Chu gia, nàng và Chu Gia Huyên thường đ.á.n.h giá các loại mực quý hiếm từ các nơi. Chu đô đốc không hiểu những thứ này, mỗi lần nhìn thấy hai huynh muội cùng nghiên cứu những thỏi mực mà mình không chen vào được câu nào, ông luôn tức giận hừ hừ vài tiếng.
Đột nhiên nhớ tới chuyện cũ, Cửu Ninh im lặng một hồi rồi cười lắc đầu, nàng dời lực chú ý về tờ giấy trước mặt Tuyết Đình.
Tuyết Đình hiểu rất rõ Lý Chiêu, đã nghĩ sẵn nên viết gì trong đầu, vung tay lên một lúc là viết xong thư.
Cửu Ninh sai người đưa thư cho Dương Giản.
Mấy người tập hợp lại một chỗ để thương lượng cách ứng phó với những chuyện khẩn cấp, sau đó vội vàng tạm biệt nhau, Dương Giản thay bộ y phục khác rồi dẫn theo thân binh vào thành trong đêm.
Cùng lúc đó, Cửu Ninh lệnh cho các thân binh nhổ trại, nhanh ch.óng rời khỏi sơn cốc, chạy thẳng về phía Tây Xuyên... ...
Dọc đường đến Miên Châu, Cửu Ninh đứng ở rìa vách đá, chĩa roi về hướng thành trì, nói với mấy người Viêm Diên và huynh đệ Tần gia sau lưng: "Thấy rõ chưa? Đây là thành Miên Châu."
Đám người cung kính đáp vâng, nhìn Miên Châu chìm trong màn sương mù lúc tảng sáng, ánh mắt sáng rực. ...
Mấy ngày sau, Cửu Ninh thuận lợi đến Tây Xuyên.
Dương tiết độ sứ bận rộn việc công nên phái mấy nhi t.ử khác ra khỏi thành nghênh đón nàng.
Nhóm lang quân Dương gia không hổ là nhi t.ử của Dương tiết độ sứ, người nào người nấy đều nhã nhặn, buộc tóc bằng ngọc quan, rất có giáo dưỡng, không hề tùy tiện giống Dương Giản.
cũng khó trách Dương tiết độ sứ luôn bắt bẻ Dương Giản.
Có nhiều huynh đệ văn nhã trái ngược mình để so sánh như thế, Dương Giản không câu nệ tiểu tiết lập tức biến thành kẻ thô lỗ và dung tục, Dương tiết độ sứ tự xưng là danh sĩ đương nhiên không thể nào tha thứ.
--------------------------------------------------