Nhị công t.ử Viên gia kinh ngạc ngẩng đầu.
Trên con đường hẹp quanh co, bỗng nhiên có mấy nghìn binh sĩ mặc áo giáp đen đồng loạt xông ra, bọn họ quơ trường cung đại đao, như xé gió xé mây lao xuống núi.
Tình thế trên chiến trường nghịch chuyển trong nháy mắt. ...
Mười ngày sau, tin tức truyền về Giang Châu.
"Kim Châu lui binh, Đại tướng Đàm Châu bị c.h.é.m dưới ngựa, Ngạc Châu được cứu!"
Phản ứng đầu tiên của mọi người là hét lên: "Không thể nào!"
Chỉ có Chu đô đốc vẫn giữ nét bình tĩnh.
Giữa thời loạn thế, ngươi hát xong ta lên sân khấu, chẳng có gì là không thể. ...
Ngày đó sau khi Cửu Ninh trở về từ Vĩnh An tự, nàng viết thư cho Tuyết Đình báo cho y biết Chu đô đốc đã biết thân phận thật sự của Ung vương Lý Chiêu.
Ngày thứ hai Tuyết Đình hồi âm cho nàng, bảo nàng không cần phải lo lắng.
Sau đó Chu đô đốc phái người đến phụ cận Vĩnh An tự tìm một vòng, chỉ tìm được tăng phục mà nhóm người Lý Chiêu bỏ lại, bọn họ đã rời khỏi Giang Châu, không biết tung tích.
Cách ngày nhóm lang quân Chu gia tranh tài thành quả luyện binh càng lúc càng gần, Chu đô đốc quyết định đặt chuyện khác xuống, cứ xem thử bản lĩnh của tôn nhi nhà mình trước đã.
Cửu Ninh đến tìm Chu đô đốc xác nhận số người dự thi của mình: "Cháu cũng đi."
Chu đô đốc vung tay lên: "Đi, đi hết!"
Cửu Ninh trở về phòng, nàng phái người truyền lời cho A đại, hỏi gã kết quả luyện binh như thế nào.
A đại được triệu đến, sắc mặt tái nhợt: "Huyện chúa, thuộc hạ thất trách."
Cửu Ninh nhíu mày: "Đã xảy ra chuyện gì?"
A đại đầy vẻ xấu hổ, mặt đỏ bừng bừng: "Thuộc hạ... Thuộc hạ..."
Mặt của gã càng ngày càng đỏ, thậm chí hơi tái xanh.
"Tên Hồ nhi kia, hắn... Hắn che giấu thân phận của mình!"
"Hửm?"
Cửu Ninh nhớ lại Hồ nhi tóc xoăn mà mình nhìn thấy ngày đó, phát hiện ra bản thân không nhớ nổi tướng mạo của người đó, chỉ nhớ hắn ta có đôi mắt rất đẹp, mặt mày quyến rũ.
A đại muốn nói lại thôi, như cảm thấy chuyện kế tiếp thật sự khó mà nói ra được.
Cửu Ninh nói: "Nói thật đi."
A đại thở dài, cúi đầu không dám nhìn Cửu Ninh.
"Hắn... Hắn là nữ!"
Hả?
Cửu Ninh nghi ngờ có phải mình nghe lầm rồi không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-326.html.]
Nhưng A đại không phải là người nói đùa để dỗ dành nàng vui vẻ...
"Tên Hồ nhi kia là nữ t.ử?" Nàng chợt bật cười, để b.út trong tay xuống.
"Thật ư?"
A đại gật đầu, lúc này cổ và tai gã đã đỏ cả lên, cả người như cây củi sẫm màu đứng trong hành lang, lúc nào cũng có thể bốc khói.
"Lúc ấy sao nàng có thể qua bài kiểm tra?"
"Nàng... Nàng nói từ nhỏ nàng giống như nam t.ử... Cái đó... Không rõ ràng... Lúc ấy không kiểm tra... Kiểm tra cẩn thận..."
A đại đỏ mặt xấu hổ như sắp bị nấu chín đến nơi.
Cửu Ninh gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập của gã.
A đại thật thà, đứng trước mặt Cửu Ninh nói về chuyện kiểm tra nơi đó làm gã xấu hổ không chịu nổi, hận không thể đào hố chôn mình xuống, lời kể tiếp theo làm sao cũng không nói ra được.
Cửu Ninh nhìn ra gã thật sự lúng túng nên không tiếp tục gặng hỏi nữa.
"Dẫn nàng tới gặp ta."
Cuối cùng Huyện chúa không hỏi tới nữa, A đại thở phào, ôm quyền đáp vâng.
A đại đưa Hồ nhi đến Chu phủ.
Sau khi mấy người Hàm Thiền và Đa Đệ thấy Hồ nhi ngoài đời, tất cả đều cười nghiêng ngả.
Hồ nhi này đen đúa, gầy gò, trông giống như con khỉ, hoàn toàn không có nét mềm mại của thiếu nữ nào. Rõ ràng là một tiểu lan quan, sao lại là một tiểu nương t.ử được chứ?
Mặt A đại đỏ bừng lên, lẩm bẩm nói: "Mọi người nhìn kỹ nàng ấy rồi sẽ hiểu."
Hàm Thiền dẫn Hồ nhi vào phòng kiểm tra, bảo nàng ấy cởi quần áo ra.
Một lát sau, trong phòng vang lên những tiếng kinh hô.
"Huyện chúa, nàng ấy thật sự là một tiểu nương t.ử!"
Ít lâu sau, vẻ mặt Hàm Thiền sửng sốt, kéo váy chạy ra khỏi phòng. Hung hắng trừng mắt nhìn A đại, đợi A đại mặt đỏ tới mang tai rời khỏi hàng lang mới nói tiếp: "Không nhìn ra nổi... Dung mạo nàng ấy trông quá... Quá giống nam nhân!"
Hồ nhi có gương mặt vuông vắn hình chữ điền, khuôn mặt thiên về vẻ tuấn lãng, tay dài chân dài, lúc giơ tay nhấc chân không có chút dáng vẻ của thiếu nữ.
Hơn nữa, nàng ấy lại rất khỏe, vác mấy chục cân đồ vẫn có thể chạy như bay. Trong lúc huấn luyện ở quân doanh, nàng ấy c.h.é.m người như bổ dưa thái rau vậy.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nếu không tận mắt nhìn thấy, Hàm Thiền thật sự không dám tin Hồ nhi là một tiểu nương t.ử.
Cửu Ninh thấy hứng thú, ra hiệu bảo Hàm Thiền dẫn tiểu nương t.ử nữ giả nam trà trộn vào quân doanh đến gặp mình.
"Huyện chúa thứ tội."
Hồ nhi xõa tóc, vạt áo mở rộng đi tới, lúc đi vào trong sân thì nàng ấy quỳ xuống dập đầu trước Cửu Ninh.
Cửu Ninh tinh tế quan sát Hồ nhi, dù biết rõ đối phương là nữ t.ử nhưng nàng vẫn cảm thấy Hồ nhi trông giống một thiếu niên lang.
--------------------------------------------------