Hắn nhìn nàng không chớp mắt, ánh mắt rất bình tĩnh nhưng như chứa đựng muôn vàn cảm xúc không thể nói thành lời.
Cửu Ninh đưa tay sờ mặt hắn, cảm nhận được một lớp râu khô cứng: "Chàng gầy rồi."
Chu Gia Hành nhìn nàng, cúi người ôm c.h.ặ.t nàng, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt nàng.
"Nàng có đau không?"
Hắn buông nàng ra, xoa nhẹ tóc nàng.
Cửu Ninh cảm thấy mơ hồ chua xót, bắt lấy cánh tay hắn: "Cái gì? Nhị ca, chàng hỏi cái gì?"
Hắn rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa ấm áp, mơ hồ tỏa sánh.
"Có đau không?"
Cửu Ninh lắc đầu: "Không đau..."
Chu Gia Hành có vẻ hòa hoãn: "Việc quân sự để Đô đốc và Hoàng Phủ Siêu quyết định, việc triều chính giao cho Lý Chiêu, đừng lo lắng quá, Hoài Lãng sẽ sắp xếp tốt."
Cửu Ninh càng thêm mơ hồ, dường như nghe hiểu nhưng lại không chắc chắn về điều gì, cổ họng nghẹn lại, không thể thốt thành lời, chỉ duỗi tay ôm lấy hắn.
Chu Gia Hành mỉm cười nhìn nàng, vỗ nhẹ lưng nàng, lau đi nước mắt bên khóe mắt nàng, cúi xuống hôn nhẹ giữa hai hàng mày nàng.
"Đừng sợ."
Bỗng nhiên, một cơn gió thổi qua khiến màn bay cao lên, ánh nến tắt, để lại từng sợi khói nhẹ.
"Bệ hạ... Bệ hạ..."
Đa Đệ nhặt sách rơi trên mặt đất lên, chỉnh lại chiếc áo choàng đang đắp cho Cửu Ninh.
Cửu Ninh đột nhiên mở to hai mắt, nước mắt nhạt nhòa, nhìn vào khuôn mặt đầy lo lắng của Đa Đệ trước mắt, sắc mặt ngơ ngẩn, ánh mắt lướt nhanh qua căn phòng tối tăm, cuối cùng dừng lại trên bức bình phong khảm mỹ nhân rơi trên đất.
Trống rỗng.
Nhị ca đâu?
Nàng há to miệng, nước mắt tuôn như mưa.
Bên trong hương đường, lư hương bằng vàng chạm khắc tinh xảo tỏa ra làn khói xanh lượn lờ, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp nơi.
Giữa đêm khuya, hàng trăm ngọn nến trong điện cháy bập bùng, ánh sáng rực rỡ.
Bảo phiên nhẹ nhàng lay động, bóng tối như làn sóng nước, lặng lẽ trôi.
Tiếng bước chân từ xa đến gần đ.á.n.h thức vị tăng nhân trẻ tuổi đang ngồi thiền trước đèn, chuyên tâm dịch kinh Phật. Gió thổi mạnh vào, làm hàng trăm ngọn nến trong điện lay động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-711.html.]
Tuyết Đình đặt cuốn sách và cây b.út lông tím xuống, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh nến lung linh, nét mặt bình tĩnh.
Y đứng dậy, vạt áo tăng bào phất qua chiếc bàn ngang chất đầy bản thảo dày cộp trước mặt.
Rèm được kéo lên cao, một bóng dáng yểu điệu nhanh ch.óng bước vào điện. Trong lúc di chuyển, dưới lớp áo choàng đỏ thẫm thấp thoáng thấy gấu váy lụa vàng thêu hoa lấp lánh, nhưng chân lại đi một đôi ủng da đen.
Nàng chưa kịp thay đồ mà đã tới thẳng đây.
Tuyết Đình bước lên đón, khẽ nhíu mày: "Sao giờ này lại đến đây?"
Cửu Ninh gần như không đứng vững, ngẩng mặt lên, sắc mặt tái nhợt, ch.óp mũi ửng đỏ.
Tuyết Đình sững người, đỡ lấy cánh tay nàng, cau mày: "Ngươi khóc à?"
Cửu Ninh khẽ run: "Thúc thúc, trong thành Trường An, người ta tin tưởng nhất là người."
Cánh tay trong tay run nhẹ, Tuyết Đình nhíu mày càng c.h.ặ.t, đỡ nàng đi đến trước bàn nhỏ, để nàng ngồi xuống, y nâng chiếc ấm sứ vẽ hai con chim dát vàng đang ngâm trà ấm trên lò nhỏ bằng đất đỏ, rót một chén nước trắng nóng đưa đến tay nàng, để nàng cầm lấy chén trà.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Hơi ấm của trà từ từ truyền đến tay, cả người Cửu Ninh đầm đìa mồ hôi lạnh, lẩm bẩm: "Sau khi sắp xếp xong việc triều chính, ta muốn rời khỏi Trường An một thời gian."
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuyết Đình không nói gì, y ngồi xuống bên cạnh nàng, lấy một chiếc khăn gấm lót dưới cổ tay nàng, kéo ống tay áo rộng ra, đặt ngón tay lên cổ tay trắng nõn của nàng.
"Ta không sao... Cửu Ninh lắc đầu, nói: "Ta mơ thấy Nhị ca."
Tuyết Đình rút tay về, giúp nàng chỉnh lại tay áo, cụp mắt xuống, vẻ mặt không thay đổi, nhẹ nhàng nói: "Ngày nghĩ đêm mơ. Hắn đang chinh chiến bên ngoài, ngươi lo lắng cho sự an nguy của hắn, nghĩ nhiều nên tự nhiên sẽ gặp trong mơ thôi."
Cửu Ninh nhắm mắt lại: "Thúc thúc, Nhị ca không chỉ là Đại tướng quân nhiếp chính, huynh ấy còn là người sẽ nắm tay ta đi suốt cuộc đời... Ta... Ta..."
Đôi môi nàng run rẩy.
Ban đầu, nàng cũng không phân biệt được tình cảm của mình dành cho hắn là gì, tất nhiên nàng thích hắn nhưng tình yêu của nàng và hắn không cân xứng. Nàng gần như suy sụp, không muốn đối mặt với hắn, nếu hắn vẫn là Nhị ca của trước đây thì tốt biết mấy!
Không có ràng buộc, không có đau khổ, không có phiền muộn, cứ hòa thuận, vui vẻ như vậy, làm muội muội của hắn cả đời.
Như vậy nàng sẽ không cảm thấy tội lỗi, không cảm thấy nợ hắn nhiều, không sợ một khi vượt qua ranh giới, sau này sẽ không thể nào quay đầu lại được.
Nói nàng sợ Chu Gia Hành, chi bằng nói nàng sợ tình cảm thì đúng hơn.
Nàng sợ những cảm xúc không kiểm soát được trong trạng thái hỗn loạn.
Sau đó, nàng buông bỏ, nghĩ thông suốt, muốn nghiêm túc với hắn.
Nàng không sợ Thập Nhất lang thích mình, không sợ tình yêu của nhóm người A Sơn, không sợ sự ngưỡng mộ của người khác, đều cười ha hả đối mặt.
--------------------------------------------------