Mọi người khôi phục lại tinh thần rồi quay đầu nhìn Ôn tiểu lang, trên mặt hắn ta có vài vệt roi rõ ràng, từ trán kéo dài tới cổ, mới chớp mắt mà vết roi đã vừa đỏ vừa sưng, giống như bánh sữa mới ra lò.
Ôn tiểu lang vốn có ngũ quan hài hoà, nhưng vài roi này hạ xuống đã lập tức biến thành đầu heo, muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu chật vật.
Đồng bạn của hắn ta phì một tiếng, nhanh ch.óng che miệng nhịn cười.
Lang quân Chu gia không gì phải kiêng dè, chỉ vào mặt hắn ta cất tiếng cười to.
"Ta bảo người đ.á.n.h đấy!"
Một tiếng quát to, Cửu Ninh thúc ngựa chạy tới chỗ lệnh quan ngã sấp xuống, ra hiệu cho hộ vệ xuống ngựa đỡ lệnh quan đứng lên.
Hai hộ vệ thu roi dài lại, xuống ngựa đỡ lệnh quan lên rồi đưa ông ấy ra ngoài sân cầu trị thương.
Ôn tiểu lang đau đến nhe răng trợn mắt, tầm mắt rơi xuống cây roi dài cầm trong tay hộ vệ bên cạnh Cửu nương, hận tới mức hàm răng vang lên canh cách.
"Chu Cửu nương, ngươi dựa vào cái gì đ.á.n.h ta?"
Cửu Ninh ném cho hắn một ánh mắt lạnh lùng xem thường: "Nơi này là phủ Thứ sử, là Chu gia, Ôn gia ca ca, ngươi ở trước mặt ta đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân nhà chúng ta, ngươi nói ta vì gì mà bảo người đ.á.n.h ngươi?"
Ôn tiểu lang cười lạnh: "Một lão nô không có tai mà thôi!"
Cửu Ninh còn cười lạnh hơn cả hắn ta: "Ông ấy không có tai, là chuyện của nhà chúng ta, cho dù ông ấy là kẻ ngốc thì đó cũng là nô tài của Chu gia chúng ta, muốn đ.á.n.h muốn mắng hay là muốn trách phạt, cũng không tới một người ngoài không liên quan như ngươi nhúng tay vào!"
Trán Ôn tiểu lang nổi gân xanh, chỉ tay vào mấy hộ vệ vừa rồi đ.á.n.h của hắn ta: "Vậy họ có thể người dưới mạo phạm người trên mà đ.á.n.h ta? Cho dù ta có sai trước thì Chu gia các ngươi cũng không thể vũ nhục người như vậy!"
Cửu Ninh thu lại vẻ giận dữ, nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ: "Ôn gia ca ca cảm thấy họ không có tư cách đ.á.n.h ngươi?"
Ôn Tiểu Lang gần như muốn gào thét: "Ngươi dung túng hạ nhân đê tiện giơ roi trước mặt ta, khinh người quá đáng!"
"Tốt đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-133.html.]
Cửu Ninh cười khẽ, hai lúm đồng tiền chứa đầy nụ cười ngọt ngào.
Nàng vươn tay về phía hộ vệ, hộ vệ hiểu ý, cung kính giao roi dài trong tay cho nàng.
Mọi người cho rằng nàng muốn trách phạt hộ vệ để dập tắt lửa giận của Ôn tiểu lang, thúc ngựa tiến lên định khuyên giải hai người.
Cũng không ngờ Cửu Ninh nhận lấy roi dài, không nói hai lời đã vung cánh tay, quất mạnh tới Ôn tiểu lang!
"Họ không đủ tư cách thì đích thân ta tới!"
Dù sao thì tuổi nàng còn nhỏ, lực tay không nhiều nên lực của một roi này không tính là mạnh.
Nhưng một roi này mang đến cho mọi người sự chấn động mãnh liệt hơn mấy roi vừa rồi.
Một tiểu nương t.ử xinh đẹp thế này, sao đ.á.n.h người lại thuận tay như vậy?
May mà tuổi nàng còn nhỏ chưa biết võ nghệ, nếu là người hiểu công phu quyền cước, chẳng phải sẽ lột da tróc thịt Ôn tiểu lang sao?
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, một lúc sau mới lấy lại tinh thần.
Trong lòng Chu Gia Ngôn thầm mắng một tiếng, quay đầu ngựa, chạy ra khỏi đám người, hét dừng với Cửu Ninh: "Dừng tay! Tiểu nương t.ử tùy tiện cầm roi quất người, đây là ngươi muốn làm Chu gia mất hết mặt mũi sao!"
Roi trên tay Cửu Ninh không ngừng, quay đầu liếc nhìn hắn ta rồi nhìn các lang quân Chu gia khác, hỏi ngược lại: "Trưởng huynh, huynh chê ta làm mất mặt, Ôn gia ca ca đ.á.n.h lão bộc trong nhà ở trước mặt các huynh, các huynh đứng ở đó nhìn, chẳng lẽ không mất mặt sao?"
Chu Gia Ngôn nghẹn họng.
Các lang quân Chu gia bị tầm mắt Cửu Ninh quét tới cũng á khẩu không đáp lại được, trên mặt vừa xanh vừa trắng, không dám đối diện với nàng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bầu không khí có chút xấu hổ.
Sau một lúc im lặng, Đại lang Ôn gia cười haha, giục ngựa chạy chậm vài bước, ngăn ở trước mặt Ôn tiểu lang, ngồi ở trên lưng ngựa vái chào Cửu Ninh: "Hôm nay là Thập Thất lang lỗ mãng, ta thay đệ ấy bồi thường cho Tiểu Cửu nương."
--------------------------------------------------