Dương Giang, nhi t.ử của Tiết độ sứ Dương Xương.
Mười mấy năm trước, Dương Giản vì học hành không đến nơi đến chốn mà bị phụ thân ghét bỏ, hắn ta theo phụ thân vào kinh yết kiến thiên t.ử, may mắn được Võ Tông hoàng đế triệu kiến.
Võ Tông hoàng đế nhìn thấy Dương Giản thì thích vô cùng, khen hắn ta là Kỳ nhi, ngày sau nhất định sẽ là rường cột nước nhà, dặn dò Dương Xương phải tập trung bồi dưỡng.
Dương Xương cho rằng nhi t.ử văn chương không tốt, sao có thể làm một lương đống như Võ Tông đã nói?
Sau này Dương Giản lớn lên, hoàn toàn khác biệt với phụ thân Dương Xương nhu nhược sợ phiền phức, biết văn nhưng không biết võ. Dương Giản là tướng tài trời sinh, mười mấy tuổi đã bộc lộ tài năng trong lần vây bắt sơn phỉ. Dương Xương vốn muốn cho hắn ta theo văn, sao hắn ta lại kinh thường sách vở. Phụ t.ử vì chuyện này mà cãi vã vài lần, sau này Dương Xương nhớ tới lời Võ Tông đã nói, ông ấy nghĩ câu này là ý trời, dứt khoát để cho Dương Giản lãnh binh.
Cửu Ninh biết cái tên Dương Giản này.
Trong sách phụ t.ử Dương Xương không có dã tâm tranh giành, Dương Xương còn khờ dại nghĩ Thứ sử T.ử Châu cũng trung thành tuyệt đối với triều đình như mình nên thuyết phục Thứ sử T.ử Châu cùng Cần Vương với mình, kết quả hai phụ t.ử không hề phòng bị đã bị Thứ sử T.ử Châu hạ độc c.h.ế.t.
Sau này Thứ sử T.ử Châu độc chiếm Thục Trung, trở thành bá chủ một phương, khiến cho Mạt đế phong ông ta là Thục vương.
Chờ khi Mạt đế vừa c.h.ế.t, Thứ sử T.ử Châu lập tức xưng Đế. ...
Dương gia xuất thân từ Hoằng Nông Dương thị nhưng tổ tiên đã di chuyển đến đất Thục từ rất sớm, lại còn bị định tội lưu vong, không còn xem như là dòng dõi Dương gia. Năm đó tổ tiên vì muốn trở lại Trường An mà từng nhận là thân thích của vị Quý phi đang được sủng ái kia, dính chút ánh sáng. Chờ huynh muội Dương thị lần lượt bị g.i.ế.c, nhà bọn họ cũng bị liên lụy, từ đó xem như cắt đứt nhớ mong quay về Trường An.
Đến đời của Dương Xương, cuối cùng gia tộc cũng thoải khỏi tội danh trong quá khứ, t.ử đệ lần lượt vào triều làm quan.
Dương Xương có hơi cổ hủ, mặc dù Dương Giản và phụ thân không hợp nhau nhưng mưa dầm thấm đất, cũng là lòng son dạ sắt.
Hắn ta thường nghe người ta nhắc đến chuyện Võ Tông khen ngợi mình, vẫn lấy đó làm kiêu ngạo. Bây giờ lại nghe nữ nhi Cửu Ninh của Võ Tông nhắc lại chuyện xưa trước mặt mình, không khỏi cảm thấy mủi lòng.
Công chúa vẻ ngoài như thiên tiên, thản nhiên hào phóng, có thể nói ra xưng hô "Kỳ nhi" này có thể thấy nàng thật sự tin tưởng phụ t.ử bọn họ.
Dương Giản tiếp tục gãi cằm, cười nói: "Đều là trưởng bối trong nhà gọi chơi, để điện hạ chê cười rồi."
Cửu Ninh cười nhưng không nói, nháy mắt mấy cái với Tuyết Đình.
Tuyết Đình hiểu ý, tùy ý tìm một cái cớ dẫn Dương Giản ra chỗ khác.
Chỉ chốc lát sau, y một mình trở lại bên cạnh Cửu Ninh, nhíu mày hỏi: "Chu Gia Hành muốn tới?"
Cửu Ninh gật đầu: "Huynh ấy biết ta muốn đi."
Đêm nay nhóm võ tăng có thể thành công dễ dàng cũng có do Chu Gia Hành đã chuẩn bị từ trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-483.html.]
Ngày ngày đề phòng, không bằng bắt rùa trong hũ.
Sao Chu Gia Hành không có chút chuẩn bị nào đã quay đầu rời đi?
Đúng là hắn phải xuất chinh nhưng thời gian xuất phát thật sự không phải đêm nay.
Đêm nay, là dùng để dụ Tuyết Đình xuất hiện.
Tuyết Đình nói: "Nếu như hắn muốn tới, vậy chúng ta hãy mau ch.óng rời đi."
Bọn họ đã chuẩn bị rất lâu, khoảng thời gian này y vẫn luôn duy trì liên lạc với Cửu Ninh thông qua thị nữ Đa Đệ, cuối cùng cũng đợi được lúc Chu Gia Hành rời đi mới có thể thừa dịp bọn họ thả lỏng mà tới cứu người. Nếu như Chu Gia Hành trở về, vậy bọn họ phải đối đầu trực diện. Đến lúc đó, chuyện sẽ ầm ĩ đến mức không thể nào dàn xếp êm xuôi!
Cửu Ninh lắc đầu, nhìn đường núi yên tĩnh trong màn đêm, nói: "Không sao, chờ lát nữa huynh ấy tới, ta sẽ đi một mình. Các người không cần tới gần."
Lông mày Tuyết Đình nhíu c.h.ặ.t.
"Nhỡ như hắn đi bắt ngươi thì sao?"
Cửu Ninh cười một tiếng.
Tuyết Đình nhìn nàng hồi lâu, thở dài: "Được. Nếu như Chu Gia Hành bắt ngươi đi, ta và Dương tướng quân sẽ rời đi trước, đợi thêm thời cơ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Y vừa dứt lời đã nghe tiếng vó ngựa truyền đến dưới sườn núi.
Ngay từ đầu cách rất xa, tiếng chân như có như không.
Dần dần càng ngày càng gần, dày đặc như mưa rơi.
Tuyết Đình dẫn người lui ra. Ánh trăng rải đầy mặt đất, vùng núi yên lặng.
Trong ánh trăng như nước, một người một ngựa xé rách màn đêm, đạp lên ánh trăng lao vùn vụt tới chỗ bọn họ.
Trong đêm tối, đôi con ngươi màu sáng kia như chứa đầy ánh trăng, tỉnh táo lại lạnh lùng.
Ánh sao trôi nổi trên bầu trời.
Giữa thiên địa, như chỉ còn lại hai người bọn họ.
Cửu Ninh đứng ở nơi cao, nhìn Chu Gia Hành từng bước chạy tới chỗ mình.
--------------------------------------------------