Hắn không để ý, nhưng một lát sau mới nhận ra ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên người Cửu Ninh đang ở trong lòng n.g.ự.c hắn.
Cửu Ninh vươn tay, nhẹ nhàng vẫy về phía Tuyết Đình, khóe môi nở một nụ cười khẽ.
Rất nhanh Tuyết Đình đã nhìn thấy nàng, bước về phía họ.
Đây hình như là lần đầu tiên nàng cười trong suốt đêm nay.
Chu Gia Hành nhíu mày, quay đầu ngựa, kéo áo choàng rộng phủ kín Cửu Ninh trong lòng n.g.ự.c mình.
Áo choàng rộng lớn, gió thổi phần phật. Vai hắn rộng, tay hắn dài, còn Cửu Ninh thì nhỏ nhắn. Chỉ cần hắn nâng tay lên thì người ngoài không nhìn kỹ sẽ không phát hiện trong lòng hắn đang ôm một người.
Gió thổi quá lớn, Tuyết Đình cưỡi ngựa tiến tới, một lúc lâu sau, giọng y mới vang lên: "Cửu nương."
Cửu Ninh kéo áo choàng xuống, khẽ đáp: "Thúc thúc."
Tuyết Đình dường như vẫn chưa quen với cách xưng hô này, chỉ nhẹ nhàng cười, rồi liếc nhìn Chu Gia Hành.
Hai người không nói gì, chỉ trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý.
Tuyết Đình rũ mắt, nói: "Trước hết rời khỏi thành, đảm bảo an toàn cho nàng."
Chu Gia Hành nói: "Đường phía Bắc bị chặn, đường phía Tây không thể đi, phía Đông có mai phục, còn đường Nam đã bị phá hủy."
Sắc mặt Tuyết Đình thoáng biến đổi: "Đường phía Tây và đường phía Nam đều không thể đi sao?"
Chu Gia Hành gật đầu: "Hoàng đế sẽ chọn đi trước đường phía Nam để tránh loạn binh, sau đó sẽ rẽ sang phía Tây."
Tuy Tuyết Đình là một hòa thượng nhưng cũng không phải không hiểu sự phức tạp của thế tục. Nghe vậy, sắc mặt y lập tức tái nhợt.
Hoàng đế trốn đi, chắc chắn sẽ chọn con đường an toàn và hợp lý nhất. Việc đi về phía Tây rồi đi đường sông, chính là lựa chọn đầu tiên mà các quyền quý nghĩ đến khi Trường An bị đe dọa.
Nhưng Chu Gia Hành lại nói rằng đường phía Tây không thể đi, còn đường phía Nam cũng đã bị phá hủy.
Ai có thể phá hủy con đường trốn chạy của Hoàng đế?
Không phải người Hồ, cũng không phải Khiết Đan, họ không thể vượt qua tuyến phòng thủ của Lý Nguyên Tông để bất ngờ xuất hiện trên tuyến đường Tây Nam của Hoàng đế.
Chỉ có thể là các phiên trấn cát cứ.
Hoàng đế trốn đi, rời khỏi Trường An, rời xa các đại tướng trung thành và tận tâm, chẳng khác gì một miếng thịt nằm trên thớt.
Có kẻ muốn "giữ thiên t.ử để ra lệnh cho chư hầu".
Có kẻ thậm chí còn táo bạo hơn, đang chuẩn bị cho một cuộc đổi triều thay thế.
Dù là trường hợp nào, việc Hoàng đế chạy trốn cũng không dẫn đến kết cục tốt.
Hoặc sẽ trở thành con rối trong tay phiên trấn, hoặc sẽ... C.h.ế.t không còn lấy một mảnh xương.
Tuyết Đình liếc nhìn Chu Gia Hành, nhưng Chu Gia Hành không tỏ thái độ gì.
Tuyết Đình thở dài một tiếng, y hiểu rõ rằng Chu Gia Hành sẽ không ra tay cứu Hoàng đế.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-434.html.]
Thậm chí, hắn có vẻ vui khi thấy Hoàng đế gặp nạn.
"Đi núi Tha Nga."
Chu Gia Hành dứt khoát nói ra quyết định, rồi quay đầu ngựa.
Tuyết Đình sửng sốt, lập tức phản đối: "Ngươi muốn mang nàng đến quân doanh sao?"
Chu Gia Hành điên rồi sao?
Cửu Ninh cũng ngẩn người, quay đầu liếc nhìn Chu Gia Hành.
Hắn đang cúi xuống nhìn nàng, hàng mi dày phủ một lớp tuyết trắng mỏng.
Hàng mi đen nhánh, tuyết trắng tinh khiết.
Ánh mắt sâu thẳm, tựa như biển cả mênh m.ô.n.g, tựa như bầu trời cao rộng không thấy điểm dừng.
Trong ánh mắt ấy, có quá nhiều điều nàng không thể hiểu được.
Cửu Ninh ngẩn ngơ nhìn hắn.
Cảm giác chột dạ không lý do lại trào dâng trong lòng nàng.
Chu Gia Hành dời ánh mắt đi chỗ khác.
"Nửa tháng nữa, kinh đô và vùng lân cận trong phạm vi trăm dặm, toàn bộ sẽ sụp đổ." Hắn nói khẽ, giọng bình tĩnh nhưng sắc lạnh: "Ngươi có thể tìm được nơi nào an toàn hơn khi ở bên ta không?"
Tuyết Đình khẽ nhíu đôi hàng mi thanh tú, cúi đầu trầm tư.
Nhưng Chu Gia Hành không để y có thời gian suy nghĩ lâu. Hắn khẽ quát một tiếng, thúc ngựa lao xuống triền núi.
Trên đoạn đường tiếp theo, Cửu Ninh không nói một lời.
Đi đường giữa tuyết trắng phủ kín thật sự rất nguy hiểm. Nàng dựa sát vào Chu Gia Hành, nhờ đó mà không cần phải lo nghĩ nhiều. Nhưng ánh mắt nàng vẫn thẫn thờ, lạc trong suy tư miên man.
Trên đường đi, bọn họ tìm được một tòa nhà hoang để tạm nghỉ chân.
Hoài Lãng kiểm tra nhân số, phát hiện Tuyết Đình và nhóm người của y đã tụt lại phía sau.
Chu Gia Hành nói: "Chờ nửa canh giờ."
Hắn cương quyết bế Cửu Ninh xuống ngựa, đưa nàng đến bên đống lửa do A Sơn đốt để sưởi ấm, sau đó không hỏi han gì, liền kéo giày của nàng xuống.
Cửu Ninh: ...
Hắn lại phát bệnh rồi.
Nàng bất đắc dĩ nói: "Hiện tại theo huynh là an toàn nhất. Ta sẽ không tự đi ra ngoài chịu c.h.ế.t."
Tối qua, nàng định trốn đi vì nhất thời không muốn đối mặt với hắn, thêm vào đó là lo lắng cho Tuyết Đình và Viêm Diên. Nhưng giờ đây, chạy đến vùng hoang vu vắng vẻ này, nhìn đâu cũng thấy tuyết trắng mênh mang. Binh tai nhân họa hãy tạm không nói đến, chỉ cần nghỉ bên ngoài vài canh giờ, e rằng sẽ bị đông c.h.ế.t ngay tại chỗ. Nàng biết phân biệt đúng sai, chắc chắn sẽ không rời đi.
--------------------------------------------------