Điều đó chứng tỏ nàng có nắm chắc.
Hay nói cách khác, nàng đã chuẩn bị từ trước.
Trong phút chốc, Dương tiết độ sứ suy nghĩ miên man.
Chẳng lẽ, trước khi Công chúa vào đất Thục đã nhắm vào Đông Xuyên rồi sao?
Dương tiết độ sứ ngẩng đầu lên.
Lý Hi nhìn thoáng qua, vẫn chưa hiểu rõ tình hình, lại nhìn sang Cửu Ninh vừa chỉ vào tấm bản đồ vẽ trên tấm da dê, vừa trao đổi nhỏ giọng với các thuộc quan.
Quả nhiên, Công chúa không phải là người mà Dương gia bọn họ có thể với tới. ...
Các quan viên cũng hiểu được ẩn ý trong lời nói của Cửu Ninh, sôi nổi phát biểu, bày tỏ sự đồng tình.
Vừa rồi còn mặt mày ủ rũ, trong nháy mắt, ánh mắt ai nấy đều sáng lên, oán khí tan biến vào hư không.
Nuốt trọn Đông Xuyên, đất Thục sẽ nằm trong tay Sứ quân! Sứ quân bằng lòng trấn giữ một phương, điều này không sai nhưng hiện tại thánh nhân đã được đón về, sớm muộn gì họ cũng sẽ quyết chiến với Đặng Khuê. Thay vì bị động, chi bằng chủ động xuất kích, nhân lúc Đặng Khuê đang nóng giận, cướp lấy Đông Xuyên!
Mọi người càng nghĩ càng thấy chủ ý này hay.
Dương tiết độ sứ âm thầm lắc đầu.
Đám thuộc quan vẫn còn quá nóng vội, không có tầm nhìn đại cục...
Không, không phải họ không nhìn rõ đại cục, mà là họ cũng có dã tâm, không cam lòng chỉ giữ lấy Tây Xuyên hẻo lánh, muốn nuốt trọn cả đất Thục.
Vẫn còn quá non trẻ! Chỉ quan tâm đến lợi ích trước mắt.
Họ cũng không nghĩ đến, sau khi nuốt trọn Đông Xuyên, liệu có thể tiêu hóa được không?
Hơn nữa, bây giờ Khiết Đan xuôi Nam, Lý tư không không rảnh để ý đến bên này, đợi Trung Nguyên ổn định, Lý tư không sẽ bỏ qua miếng mỡ béo bở Đông Tây Xuyên này sao?
Dương tiết độ sứ tự biết mình, Dương gia không phải đối thủ của các thế lực khác, tuyệt đối không thể cát cứ đất Thục.
Ông ấy thà giữ lấy Tây Xuyên, đợi thiên hạ thái bình, ông ấy sẽ nhường Tây Xuyên, quy ẩn điền viên, để con cháu đời sau trong tộc đi phò tá tân quân.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuy nhiên... Thánh nhân đang ở Tây Xuyên, Công chúa cũng ở Tây Xuyên...
Đây quả thực là thời cơ tốt nhất để hợp nhất Đông Tây Xuyên.
Cơ hội không thể bỏ lỡ, thời cơ không đến hai lần. ...
Dương tiết độ sứ hoàn hồn.
Ông ấy nhìn tấm da dê, nói: "Tuy Đặng thứ sử đã đến Tây Xuyên nhưng ở Đông Xuyên vẫn còn tâm phúc của ông ta trấn giữ."
Cửu Ninh nói: "Chính là muốn nói cho Sứ quân biết, trước khi ta, Dương tướng quân và Tuyết Đình lẻn vào T.ử Châu đã tìm cách liên lạc với các quan viên ở T.ử Châu, trong đó có vài người trung thành với thánh nhân, có thể sử dụng được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-525.html.]
Thực ra những người đó không phải trung thành với Lý Hi, mà là bất mãn với Đặng Khuê đã lâu hoặc muốn nhân cơ hội này để trục lợi, còn có vài người là do Võ Tông ngày xưa đề bạt, nguyện ý mạo hiểm vì Cửu Ninh.
Khoé miệng Dương tiết độ sứ giật giật.
Sao nhi t.ử của ông ấy cũng tham gia vào chuyện này?
Tên t.ử thối tha đó!...
Biết được ở Đông Xuyên có người của mình làm nội ứng, hơn nữa còn phụ trách trấn giữ Đông Xuyên, các quan viên đều sôi sục.
Một mặt nghĩ cách câu giờ Đặng Khuê, một mặt đến T.ử Châu cướp sạch căn cứ của ông ta, đến lúc đó Đặng Khuê bị đ.á.n.h úp từ hai phía, mọc cánh cũng khó thoát!
Mọi người nhìn Dương tiết độ sứ, ánh mắt sáng quắc.
Dương tiết độ sứ thở dài trong lòng, hiểu rõ lúc này mà dội gáo nước lạnh vào mọi người thì không chỉ không dập tắt được dã tâm của họ, mà còn ảnh hưởng đến uy tín của mình.
Công chúa là đang ép ông ấy chiếm cứ đất Thục cùng nàng!
Nàng đang nhắm vào Đông Xuyên, vậy thì Tây Xuyên không thể không dốc toàn lực ủng hộ, bởi vì Đông Xuyên rơi vào tay Công chúa, đối với Tây Xuyên là chuyện tốt.
Dương tiết độ sứ cười khổ một lát.
Các quan viên đang hồi hộp chờ đợi ông ấy bày tỏ thái độ thấy vậy, thở phào nhẹ nhõm.
Sứ quân thế này là đồng ý rồi!
Mọi người phấn chấn, bắt đầu bàn bạc xem nên phái ai đi đ.á.n.h T.ử Châu.
Đây là một nhiệm vụ khó khăn, bởi vì T.ử Châu là sào huyệt của Đặng Khuê, biết được T.ử Châu nguy cấp, ông ta chắc chắn sẽ dẫn quân quay trở về.
Người đi đ.á.n.h T.ử Châu, rất có thể chưa phá được cổng thành đã bị Đặng Khuê chặn lại bên ngoài, có đi mà không có về.
Mọi người thảo luận sôi nổi.
Trong tiếng ồn ào, Cửu Ninh quay đầu nhìn Viêm Diên.
Mọi người hiểu ý: Đây chẳng phải là người thích hợp nhất sao!
Viêm Diên đón nhận ánh mắt của mọi người, bước đến trước mặt Lý Hi: "Mỗ nguyện tiên phong!"
Mọi người đồng loạt im lặng.
Cái đầu đầy m.á.u của Đặng Đại lang đang nằm ngay bên chân Viêm Diên.
Nàng ấy lặng lẽ g.i.ế.c nhi t.ử của Đặng Khuê, bây giờ lại muốn lẻn vào T.ử Châu để cướp sạch căn cứ của Đặng Khuê...
Đặng Khuê nhất định sẽ hận c.h.ế.t nàng ấy.
Lý Hi say mèm, nghe mọi người bàn tán đủ kiểu, càng nghe càng choáng váng. Thấy Viêm Diên đã cứu mình và g.i.ế.c nhi t.ử của Đặng Khuê bước tới trước mặt xin ra trận, hắn ta không nghĩ ngợi gì đã nói ngay: "Tốt lắm!"
--------------------------------------------------