Tuyết Đình vội vàng đứng lên, chân trần bước lên đệm ngồi của Lý Chiêu, lấy ra một bình sứ từ trong tay áo rộng rãi của mình rồi đổ ra một viên d.ư.ợ.c.
Lý Chiêu dùng tay ra hiệu số ba với y.
Tuyết Đình thở dài một tiếng, đổ ba viên d.ư.ợ.c vào trong miệng hắn ta.
Lý Chiêu nuốt ba viên d.ư.ợ.c xuống, hơi thở dần bình ổn rồi chậm rãi bình phục lại.
"Đại vương." Đợi sắc mặt Lý Chiêu dịu lại, Tuyết Đình đưa tách trà cho hắn ta: "Ngươi tội gì phải làm khó chính mình."
Lý Chiêu cười khổ.
"Tuyết Đình, ngươi cũng là lớn lên ở Trường An, ngươi biết Trường An từng có lịch sử huy hoàng, tường cung nguy nga, phường thị rộn ràng như thế nào, thương nhân người Hồ đường xa tới... Thái bình thịnh thế, phú quý phồn hoa không thể diễn tả được, tổ tông của ta từng dẫn đầu Đường quân càn quét thiên hạ, thành lập đế quốc hùng mạnh uy phục tứ phương, triều chính thanh minh, phồn vinh, trăm Di quy phục, láng giềng thần phục... Đối với ngươi thì đó chỉ là truyền lại nhưng mà đối với ta thì đây là vinh quang gia tộc giao cho ta, cũng là trách nhiệm của ta."
Mắt hắn ta thấy đế quốc suy sụp, bách tính lầm than, Hoàng đế Đại Minh cung đã sớm mất kiểm soát với triều chính, trở thành đồ chơi trong tay hoạn quan.
Từng có học sĩ Hàn Lâm trực tiếp dâng biểu gián cho thấy hiện trạng đế quốc: Quốc tách dân khổ.
Quốc đã bị tách, bách tính đều khổ.
Mọi người đều biết triều đình đã là mặt trời sắp lặn, không ai có năng lực cứu cơn sóng dữ.
Chỉ phụ thuộc vào anh hùng phương nào có thể nhận dịp trong loạn thế mà vươn lên, chấm dứt phân chia các nơi, thu phục đất đã mất, kinh sợ quần hùng, mở ra một thịnh thế mới, trở thành khởi đầu của một truyền kỳ khác.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bản thân Lý Chiêu cũng hiểu được điểm này, nói kiến càng lay cây thì dễ, tất cả những gì hắn ta làm đều chỉ phí công.
Nhưng thân là t.ử tôn Lý gia, hắn ta không thể không làm như vậy.
Mạng hắn ta không còn lâu nữa, có thể sống một ngày là một ngày, cả đời này đã định sẽ diệt vong theo vương triều mục nát xuống dốc.
Đã như vậy, không bằng quyết dốc hết toàn lực.
Lý Chiêu nhắm mắt lại, dường như có thể đoán được điểm cuối của mình ở đâu, biết rõ phía trước là vách núi vạn trượng, kết quả đi xa hơn nữa sẽ chỉ là hài cốt không còn nhưng hắn ta vẫn sẽ không quay đầu lại.
Hắn ta sẽ tiến lên cho đến khi tan xương nát thịt.
"Quốc mất nhà tan, mà ta lại là người sắp c.h.ế.t, Tuyết Đình, ta không có gì để mất."
Tuyết Đình thở dài một tiếng, niệm a di đà Phật.
"Đại vương, ngươi đi đi. Hôm nay Chu đô đốc về Giang Châu, chắc chắn Cửu nương sẽ báo chuyện này cho Chu đô đốc, có lẽ nàng ấy đã cho người mai phục dưới chân núi. Các ngươi đi từ sau núi, nơi đó có một con đường nhỏ chỉ có tiều phu biết."
Lý Chiêu không trả lời.
Rất lâu sau, Tuyết Đình mới quay người lại, trong hành lang đã không còn bóng người.
Lý Chiêu đi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-324.html.]
Tuyết Đình nhìn tách trà lưu ly trống không, vẻ mặt phiền muộn.
Y sai rồi.
Cửu Ninh không giống mẫu thân mình mà nàng càng giống phụ thân mình hơn.
Y gọi tiểu sa di Giác Lam tới: "Đang hương cho Thôi thị."
Giác Lam nói: "Hôm nay không phải ngày dâng hương."
Tuyết Đình khoát tay: "Dâng hương."
"Vâng."
Tuyết Đình ngẩng đầu nhìn hướng Cửu Ninh vừa đi xa.
Y đã để Thôi thị gánh vác hư danh này, là y nợ Thôi thị. ...
Cửu Ninh đi ra khỏi thiền viện của Tuyết Đình, cuối cùng cũng đợi được Chu Gia Huyên, người vừa nói chuyện với Chu thứ sử.
Nàng nói cho ông ta biết chuyện của Lý Chiêu, cũng nói suy đoán của chính mình: "Ta nghi ngờ người kia là Ung vương."
Tuyết Đình đang bảo vệ một vương t.ử hoàng tộc, mà phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, hoàng tộc họ Lý khiến Chu đô đốc phải kiêng kị, phù hợp với điều kiện tuổi không lớn lắm, phong độ xuất chúng, có vẻ hơi ốm yếu vì bệnh thì cũng chỉ có một mình Lý Chiêu.
Người này khiến Cửu Ninh cảm thấy hơi đau đầu, bởi vì trong nguyên tác Lý Chiêu c.h.ế.t rất sớm.
Trước đó không lâu Chu đô đốc viết thư nhắc nhở Đường tướng quân chú ý phòng ngự, có thể Lý Chiêu không c.h.ế.t, Tương Châu và Giang Châu cách gần đó, nói không chừng Lý Chiêu đang ở đây.
Ông đoán không sai, Lý Chiêu đang ở Giang Châu.
Chu Gia Huyên vô thức nói: "Đừng để bá tổ phụ biết."
Cửu Ninh gật đầu đồng ý: "Vừa nãy ta đã cho người truyền lời tới Đường tướng quân, Ung vương đi không xa."...
Hơn nửa canh giờ sau, Chu đô đốc trở về.
Thứ đầu tiên về Giang Châu là chiến lợi phẩm, sau đó là mấy ngàn kỵ binh chiến thắng.
Chu thứ sử vô cùng vui vẻ, sau khi xuống núi, ông ta lập tức dẫn người đi nghênh đón.
Cửu Ninh cưỡi Tuyết Cầu đi đằng trước, xa xa nàng đã nhìn thấy Chu đô đốc mặc áo giáp xuất hiện ở cuối con đường dài, nàng vung roi ngựa tiến lên đón.
"A ông!"
Chu đô đốc cười to: "Lần này mang về không ít đồ tốt cho cháu!"
--------------------------------------------------