Chu Gia Hành khẽ đáp: "Ừ."
Chuyện này không phải bí mật, khi Chu đô đốc không ở Giang Châu, cứ cách vài ngày, các mưu sĩ trong phủ sẽ viết thư báo cáo tình hình cho ông.
Cửu Ninh tựa vào lan can, hai tay chống cằm, nhìn vào đôi mắt sáng màu của Chu Gia Hành, khẽ hỏi: "Ta có thể nhờ ngươi một việc không?"
Chu Gia Hành đứng dưới mái hiên cong cong nhìn Cửu Ninh đang đứng bên trong mái hiên.
Sau cơn mưa, không khí trong lành, ánh nắng như thể được nước mưa giặt sạch một lần, chiếu xuống mái tóc nàng phát ra ánh sáng rực rỡ.
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, con ngươi đen láy, vẻ mặt ngây thơ, bình thản.
Chu Gia Hành chợt nhớ tới những viên minh châu mà đoàn thương nhân mang từ biển về, khi lấy chúng ra khỏi cái hộp gỗ mộc mạc đã khiến cả căn phòng bừng sáng.
Khoảnh khắc đó, ngay cả những người đã đi qua đi lại giữa sa mạc và Trung Nguyên mấy chục năm, từng gặp vô số kỳ trân dị bảo như Tát Bảo cũng nín thở.
Rõ ràng ánh nắng rất dịu dàng nhưng lại khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Có người trời sinh đã mang khí chất nổi bật hơn người, sự rực rỡ của người đó khiến người khác không dám đến gần.
Thật khó tin một tiểu nương t.ử mỗi khi cười sẽ để lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu này mới sáng nay đã bị phụ thân ruột thịt tát một cái.
Sáng nay, Chu Gia Hành phải kiểm tra ngựa, túi đựng tên và dụng cụ b.ắ.n cung ở tiễn đạo nên đến chính đường muộn hơn Chu Gia Huyên. Nhưng hắn có đôi mắt sắc bén, đứng xa hơn nửa cái sân viện cũng nhìn rõ tình cảnh trong chính đường, cũng nhìn rõ được cái tát của Chu Bách Dược đ.á.n.h mạnh vào mặt Cửu Ninh.
Vậy mà nàng không khóc, thậm chí còn không hề nghẹn ngào.
Có lẽ đã quen bị đối xử như thế rồi nên phản ứng của nàng rất bình tĩnh, ngủ một giấc dậy lại rạng rỡ sáng láng như thường.
Mẫu thân nàng qua đời từ sớm.
Chu Gia Hành không thích xen vào chuyện của người khác, nhất là chuyện liên quan đến Cửu Ninh.
Hắn chỉ chịu trách nhiệm về sự an toàn của nàng ở tiễn đạo, những chuyện khác không liên quan gì đến hắn.
Nhưng ngoài mặt vẫn lạnh nhạt hỏi: "Chuyện gì?"
Cửu Ninh cụp mắt, khẽ nói: "Người bên chính viện chắc chắn sẽ viết thư báo chuyện sáng nay a gia đ.á.n.h ta cho a ông. Trùng hợp ngươi cũng phải báo cáo tình hình chăm ngựa, tiện thể nhắn một câu hộ ta được không?"
Muốn cáo trạng à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-109.html.]
"Câu gì?"
"Chuyện hôm nay là lỗi của ta, ta cãi lời a gia trước mặt nhiều người nên a gia mới đ.á.n.h ta."
Cửu Ninh thở dài.
Chu Gia Hành kinh ngạc quét tới.
Cửu Ninh mỉm cười với hắn.
Hehe, nàng còn lâu mới tốt bụng thế!
Người ở chính viện thường không nhắc đến những chuyện vụn vặt trong thư, Chu Bách Dược càng không chủ động viết thư cho Chu đô đốc. Cửu Ninh cầu xin cho Chu Bách Dược là vì đang mách lẻo ngầm: A ông đừng giận a gia nhé, dù ông ấy đ.á.n.h con nhưng ông cũng đừng giận ông ấy.
Tính khí Chu đô đốc nóng nảy, sau khi đọc được thư chắc chắn sẽ giận tím mặt: Cái gì? Thằng con vô dụng dám đ.á.n.h bảo bối của ta khi ta không có nhà sao?
Không trách Chu Bách Dược sao? Làm gì có chuyện đó!
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành mới trở về Chu gia được mấy tháng, không hiểu mối quan hệ phức tạp giữa phụ t.ử Chu gia, càng không nhận ra ý đồ thật sự của Cửu Ninh.
Người muội muội này quá ngây thơ rồi, vẫn còn mong chờ điều gì từ phụ thân nữa.
Quả nhiên là tiểu nương t.ử được nuông chiều.
Chu Gia Hành nghĩ vậy nhưng không hiểu sao vẫn khẽ gật đầu với nàng.
Cửu Ninh cười rạng rỡ, lúm đồng tiền hiện rõ: "Tô gia ca ca, cảm ơn ngươi!"
Chu Gia Hành đã xoay người nhìn ra sân, không nhìn nàng nữa.
Cửu Ninh khẽ nhếch môi.
Tưởng quay đầu đi thì có thể dọa nàng đi à?
Nhị ca, huynh ngây thơ quá đó!
Nàng nhận ra Chu Gia Hành vẫn không muốn tiếp xúc nhiều với mình nhưng cũng không còn lạnh lùng như ban đầu nữa, dần dần có dấu hiệu mềm mỏng hơn.
--------------------------------------------------