Bên ngoài cổng thành đông nghịt người, xe ngựa tắc nghẽn, nhìn ra xa là một mảng đầu người đen kịt.
Cửu Ninh thúc ngựa rẽ vào một con đường nhỏ.
Thập Nhất lang đuổi theo nàng: "Cửu nương, sao không về Giang Châu?"
Các tộc lão đều đang đợi ngoài cổng thành! Tuy rằng hắn ta cũng không thích người trong tông tộc, chê các tộc lão quá nhiều tâm tư, quá ích kỷ nhưng bây giờ Chu gia do Tam lang làm chủ. Tam lang muốn nắm giữ Giang Châu, không thể không dựa vào sự ủng hộ của các tộc lão.
Cửu Ninh cúi đầu nắm dây cương, nói: "Ta đi gặp thúc thúc của ta trước."
"Thúc thúc của muội? Ai là thúc thúc của muội?"
Thập Nhất lang còn chưa biết thân phận của Cửu Ninh, liên tục truy hỏi.
Cửu Ninh nói: "Lát nữa huynh gặp sẽ biết thôi."
Thập Nhất lang tò mò vô cùng, đến điền trang của Thôi thị, nhìn thấy thanh niên tuấn tú mặc tăng phục, khí chất thoát tục đang đứng đợi bên đường, hắn ta ngây ngẩn cả người.
"Cửu nương... A gia của muội lại là một đại hòa thượng ư!"
Tuyết Đình là hòa thượng, Tuyết Đình là thúc thúc của Cửu nương, vậy sinh phụ của Cửu nương chắc chắn cũng là hòa thượng!
Cửu Ninh trợn trắng mắt: Ai quy định huynh đệ của hòa thượng nhất định phải là hòa thượng chứ?
Sau khi kinh ngạc, Thập Nhất lang cũng phát hiện mình đã nghĩ sai, sợ Cửu Ninh tức giận, vội vàng nói: "Thảo nào Cửu nương lại xinh đẹp như vậy, Tuyết Đình chính là mỹ nam t.ử đệ nhất Giang Châu, mẫu thân của muội cũng là mỹ nhân, cả nhà các người đều đẹp!"
Cửu Ninh thúc ngựa chạy nhanh mấy bước, không để ý đến hắn ta nữa.
Tuyết Đình đã sắp xếp xong tất cả điển tịch kinh Phật chưa kịp mang đi, sai người đưa đến Trường An, chỉ cần chờ Cửu Ninh làm xong việc dời mộ cho Thôi thị và Thôi quý phi, bọn họ có thể lên đường về Trường An.
Y cưỡi một con bạch mã, nghênh đón: "Chu sứ quân đâu?"
Cửu Ninh: "Huynh ấy đang ở ngoài thành."
Chu Gia Hành đã hứa sẽ không nhúng tay vào chuyện của nàng và Chu gia, hắn sẽ đợi nàng ở ngoài thành.
Tuyết Đình gật đầu, không nhìn Thập Nhất lang đang đi theo bên cạnh, nói: "Mọi người đều đã tìm được rồi, đang ở trong điền trang, bọn họ đã thu dọn hành lý xong cả rồi."
Cửu Ninh ừ một tiếng, mỉm cười, cố ý làm động tác chắp tay, trên má hiện lên hai lúm đồng tiền, nói: "Thúc thúc vất vả rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-636.html.]
Sắc mặt Tuyết Đình vẫn không đổi, trong mắt dường như có ý cười, khẽ ừ một tiếng.
Lần này Cửu Ninh muốn mang tất cả những phó tòng bảo vệ Thôi thị và Thôi quý phi xuôi Nam trở về Trường An.
Nếu phó tòng đã an cư lạc nghiệp ở Giang Châu, không muốn đi, nàng cũng sẽ không miễn cưỡng, cho bọn họ một khoản tiền để phòng thân. Những người khác muốn về Trường An, có thể mang theo cả người nhà cùng đi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng cưỡi ngựa vào điền trang.
Đám phó tòng biết hôm nay nàng sẽ đến, đều đang đợi ở hai bên đường.
Từ xa nhìn thấy phía sau Tuyết Đình có một nữ t.ử xinh đẹp như tiên nữ, rực rỡ như ráng mây cưỡi ngựa đến gần, bọn họ vô cùng kích động, quỳ xuống trên nền tuyết.
Vì chiến loạn mà xa quê hương, lưu lạc tha phương, bọn họ cứ ngỡ cả đời này sẽ không thể nào trở về Trường An nữa.
Một số người trong bọn họ cũng đã từng nghĩ đến việc tự mình trở về nhưng phía Bắc khắp nơi đều đang đ.á.n.h trận, người còn chưa đi xa có thể đã c.h.ế.t t.h.ả.m ở nơi hoang vu, làm sao mà về được?
Cứ ngỡ cả đời chỉ có thể làm người tha hương... Quý chủ đã trở về rồi!
Quý chủ muốn đưa bọn họ về quê hương!
Trở về quê hương... Đó là chuyện bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Đám phó tòng rốt rít cảm tạ, phủ phục trước vó ngựa của Cửu Ninh, nước mắt tuôn rơi.
Cửu Ninh ra hiệu cho mọi người đứng dậy.
Đám phó tòng đã biết thân phận của nàng, đối với nàng càng cung kính hơn trước, biết nàng có việc bận nên không dám quấy rầy, họ lau khóe mắt, lặng lẽ tản đi.
Tuyết Đình nói: "Những người này đều có gia đình, đi đường núi không tiện, ta sẽ phái người hộ tống bọn họ đi đường thủy."
Cửu Ninh gật đầu: "Đưa họ đi sẽ hơi phiền phức nhưng họ đều là lão nhân của Thôi gia, rất trung thành với di mẫu của ta, hơn nữa lại am hiểu gia phả Thôi gia, sau này trở về Trường An, muốn chấn hưng lại Thôi gia còn phải dựa vào bọn họ."
"Chấn hưng Thôi gia? Ngươi tìm được hậu duệ đích hệ của Thôi gia rồi sao?"
Thôi thị là đích nữ lang nên sống lâu dài ở Trường An, năm đó người thân của nàng đều c.h.ế.t trong loạn lạc, chỉ có một mình nàng chạy thoát.
Cửu Ninh nói: "Đã tìm được rồi... Lúc ở Trường An ta đã nhờ Lư công giúp đỡ, Lư công dò la được một đường chất của di mẫu vẫn còn sống, hắn tên là Thôi Trường Lạc, năm đó lúc xảy ra loạn lạc, đúng lúc hắn ta không có ở Trường An nên may mắn thoát nạn."
Nàng phái người đi đón Thôi Trường Lạc đang lưu lạc bên ngoài về Trường An, kể cho hắn ta nghe chuyện của Thôi thị và Thôi quý phi.
--------------------------------------------------