Lời còn chưa dứt, Lý Chiêu đã phất tay, ngăn không cho nội thị nói tiếp.
Dường như hắn ta bị xúc động, đôi mắt hơi rủ xuống, thần sắc ảm đạm.
Nội thị vội ngậm miệng, trong lòng lo sợ, không biết là mình đã nói sai câu nào.
Lý Chiêu trầm mặc một lúc, xuyên qua khe rèm ngắm nhìn người qua đường đang chìm đắm trong cảnh sắc tươi sáng bên đường mà nhẹ nhàng nói: "Trước đây, bách tính Trường An cũng như này."
Khi thời bình, sao bách tính Trường An lại không sống an yên vui vẻ giống những bách tính ngoài phủ Thành Đô chứ?
Vân Mộng Hạ Vũ
Khi đó, phong trào dạo chơi ngoại ô rất thịnh hành, không kể là quan to quý nhân hay người buôn bán tầm thường, trong những lúc rảnh rỗi họ đều tìm kiếm niềm vui với thái độ nhiệt tình. Họ quý trọng cuộc sống, vui vẻ mà sống, không giống như những bách tính trong loạn thế, chỉ có thể c.h.ế.t lặng chấp nhận nỗi đau khổ trước mắt, đặt tất cả hy vọng vào kiếp sau.
Nội thị ngẫm nghĩ rồi nói: "Đợi Lý tư không và Chu sứ quân đuổi ch.ó Khiết Đan đi thì Trường An cũng sẽ thái bình."
Khóe miệng Lý Chiêu khẽ nhếch lên.
Thái bình?
Chuyện này quá khó.
Hắn ta nhìn những khuôn mặt xa lạ lướt qua với nụ cười rạng rỡ bên ngoài cửa sổ, nhíu mày trầm tư.
Nửa canh giờ sau, tốc độ xe ngựa chậm lại, nội thị thu roi, nói: "Điện hạ, tới rồi."
Nội thị vén rèm, đỡ Lý Chiêu xuống xe.
Hôm nay họ cải trang xuất hành, xe ngựa chỉ là loại xe ngựa thông thường như những nhà phú quý, không có bất kỳ biểu tượng nào. Trang phục mà Lý Chiêu mặc cũng bình thường, trong đám đông ra khỏi thành du ngoạn vào hôm nay không thiếu sĩ nữ thế gia và lang quân thiếu niên y phục sang trọng với hào nô thành đàn, vì thế họ cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.
Nhưng phong thái của Lý Chiêu xuất chúng, cử chỉ tao nhã, thỉnh thoảng sẽ có tiểu nương t.ử to gan tháo hoa mai bên tóc ném cho hắn ta, cười nói: "Phong thái của lang quân rất tốt! Không biết là lang nhi của nhà ai?"
Các nội thị vội ngăn trước mặt Lý Chiêu, xua đuổi những sĩ nữ đang kết giao vui đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-514.html.]
Lý Chiêu không quan tâm đến những tiểu nương t.ử chủ động lấy lòng hắn ta, bước chân nhanh hơn, trực tiếp bước về phía dịch đình bên đường.
Trong ngoài dịch đình đều đầy người, mọi người nhốn nháo, chen chúc với nhau. Tất cả mọi người đều kiễng chân chờ mong, nhìn về hướng Đông.
Nội thị nhỏ giọng nói: "Điện hạ, thổ phỉ Thục Trung hoành hành, từ sau khi tráng sĩ tên Viêm Diên kia vào Thục Trung, mang binh vào núi tiêu diệt thổ phỉ, mỗi lần phá một phỉ trại đều không lấy một xu mà chia cho bách tính hoặc hiến cho Dương sứ quân, bách tích Thục Trung khen họ là nghĩa quân."
Lý Chiêu cười.
Chủ nhân của Diêm Viên đang lôi kéo lòng người, đồng thời cũng mượn việc này để lập uy, thể hiện thực lực của hắn ta.
Rồng mạnh không kìm được rắn nhưng luôn giấu giếm nhún nhường cũng sẽ khiến người ta coi thường. Hai nơi Tây Xuyên, Đông Xuyên đều không có Đại tướng có năng lực đặc biệt kiệt xuất nào, nhi t.ử Dương tiết độ sứ Dương Giản am hiểu lĩnh binh nhưng thiếu mưu lược, người sau lưng Viêm Diên vừa hay bắt được sơ hở này, để Viêm Diên mượn cơ hội này để bộc lộ tài năng, chắc chắn còn tính toán khác.
Không biết vị khách thần bí kia rốt cuộc là ai, vừa hay đến đất Thục sớm hơn hắn ta một bước, hơn nữa đã kết tình nghĩa với Dương tiết độ sứ, quan viên Thục trung. Khi Dương tiết độ sứ nhắc tới hắn ta thì giọng điệu còn mơ hồ mang theo ý tứ bảo vệ, thân phận người nọ chắc hẳn không đơn giản.
Chẳng lẽ là phiên vương khác của tôn thất chạy trốn tới đây?
Ngay lập tức, trong đầu Lý Chiêu đã xẹt qua mười mấy bóng người.
Hắn ta suy tư một lúc rồi lắc đầu, tự mình bác bỏ suy đoán của mình.
Không chắc lắm.
Hắn ta là thân vương có huyết thống gần với Võ Tông nhất, mà thân phận Lý Hi không bằng hắn ta nên năm đó mới được gian hoạn nâng đỡ đăng cơ, ngoài hai người họ, quan hệ thân vương tôn thất khác thật sự quá xa, Dương tiết độ sứ sẽ đối xử t.ử tế với tôn thất nhưng hẳn là sẽ không chiếu cố một tôn thất mà chẳng liên quan tới mình.
Hắn ta băng qua đám đông, đi vào trạm dịch.
Trợ tá dưới trướng Dương tiết độ sứ vừa hay cũng đang ở dịch đình chờ đợi, ngồi bên cạnh lan can, vừa phe phẩy quạt vừa cười nói với người bên cạnh, liếc mắt đã trông thấy nội thị vây quanh Lý Chiêu đi tới, ông ta hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, bước xuống dịch đình, sai người giải tán bách tính vây xem bên ngoài, mời Lý Chiêu ngồi vào chỗ.
Lý Chiêu ra hiệu không cần phiền toái, khẽ cười nói: "Thánh nhân nghe nói Viêm Diên bình an trở về, rất vui mừng nên phái ta tới nghênh đón các tướng sĩ."
Trợ tá là người Thục, đời này chưa từng gặp qua mấy tôn thất đích thực, tuy trong lòng rất bất mãn với Hoàng đế vừa vào Thục đã sống mơ hồ, nhưng đối với Lý Chiêu vẫn cung kính.
--------------------------------------------------