Quấn càng c.h.ặ.t, chỉ càng khiến hắn miệng khô lưỡi khát, không thể chờ đợi để tự tay xé bỏ từng lớp ràng buộc đó.
Hắn cúi người, bế bánh chưng Cửu Ninh lên.
Cửu Ninh lập tức không đồng ý, ở trong chăn xoắn tới xoắn lui, sợ va chạm vào miệng vết thương của hắn nên không dám dùng lực. Sau một lúc giãy giụa, nàng lộ ra khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, thở gấp nói: "Nhị ca, người của ta ở bên ngoài..."
Nàng vừa nâng giọng, thân binh bên ngoài lập tức sẽ xông vào.
Chu Gia Hành ừ một tiếng, cúi đầu nhìn nàng mặt đỏ bừng: "Ta biết, nàng ngủ bên trong."
Hắn cúi người, nhẹ nhàng đặt nàng lên hai tấm đệm chăn đã trải rộng ở bên trong.
Trái tim Cửu Ninh đập thình thịch, vừa nằm xuống, liền vội vã nghiêng người lăn vào trong.
Sau một lúc lâu, Cửu Ninh cảm nhận được Chu Gia Hành cũng nằm xuống, cũng không vượt qua chiếc chăn xếp ngang để lại khoảng cách giữa hai người, nàng mới cẩn thận vén chiếc chăn che mặt lên, lén nhìn ra ngoài.
Ánh nến chiếu sáng khắp phòng, Chu Gia Hành nằm thẳng, tư thế ngủ nghiêm chỉnh và đoan chính. Tấm đệm chăn che giữa hai người che khuất không rõ biểu cảm trên mặt hắn, nàng không biết liệu hắn có đang ngủ hay không.
Nàng nhìn chằm chằm vào tấm đệm chăn một hồi lâu, nhẹ giọng nói: "Nhị ca, cảm ơn chàng."
Từ phía bên ngoài tấm đệm chăn, Chu Gia Hành cất giọng hỏi: "Cảm ơn ta cái gì?"
Cửu Ninh cười nhẹ, xoay người tìm được tư thế nghiêng người thoải mái, gối đầu lên gối mềm mại: "Chàng biết ta đang cảm ơn cái gì."
Cảm ơn hắn vì sự lý giải và bao dung.
Cách một lớp đệm chăn, Chu Gia Hành mở hai mắt, vẻ mặt dịu dàng.
Nàng không cần phải nói lời cảm ơn, nàng cũng bao dung hắn, nếu không đêm nay nàng cũng sẽ không đồng ý ở lại.
Trước kia, hắn từng nghĩ rằng nàng không cần đáp lại hắn, chỉ cần đứng tại chỗ và chờ hắn bước qua là đủ rồi. Dù nàng có lùi lại, điều đó cũng không sao, hắn sẽ không buông tay.
Ban đầu, nàng thực sự đã lùi lại, chẳng quan tâm gì, chỉ biết trốn tránh. Nhưng khi hắn đưa tay ra, nàng đã nắm lấy.
Sau đó, nàng không buông ra nữa.
Cửu Ninh ngáp một cái, buồn ngủ: "Nhị ca, ngủ sớm một chút đi, đừng lén xem chiến báo như lần trước nữa."
Lần trước khi nàng bị ốm, Chu Gia Hành bận rộn cả ngày, ban đêm ở lại chăm sóc nàng. Nàng mơ màng tỉnh dậy thấy hắn đang xem chiến thư dưới ánh nến mờ, bảo hắn nghỉ ngơi, hắn đồng ý rồi thực sự đi nghỉ. Nhưng khi nàng mở mắt lần nữa, phát hiện không biết hắn đã đi từ lúc nào.
Một lúc sau, tiếng của hắn từ phía bên kia chăn vang lên: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-668.html.]
Cửu Ninh nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Vào lúc nửa mê nửa tỉnh, sắp ngủ rồi thì bỗng nghe thấy tiếng sột soạt, hơi thở của Chu Gia Hành càng lúc càng gần.
Nàng không mở mắt nhưng vẫn cảm nhận được hắn đang lướt qua lớp chăn, gần như kề sát vào mình. Hắn cúi người xuống, nhìn chăm chú vào nàng không chớp mắt, ánh mắt ấm áp và mạnh mẽ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngón tay dừng lại trên huyệt thái dương của nàng, đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng xoa bóp.
Nàng cựa quậy, có ý định mở mắt. Chu Gia Hành cúi đầu hôn lên tóc nàng, dịu dàng nói: "Nàng ngủ không yên, trời sắp sáng rồi, ta sẽ xoa bóp cho nàng một chút."
Trên đường về phía Nam, càng gần Giang Châu, số lần Cửu Ninh mơ đêm càng nhiều. Thỉnh thoảng, nàng mơ suốt đêm, ban ngày tinh thần lại không yên. Chu Gia Hành đã biết, khi nàng sinh bệnh, hắn sẽ giúp nàng xoa bóp huyệt vị trước khi ngủ, để nàng có thể ngủ ngon hơn.
Thật sự thì hắn không gì là không thể làm được, đến cả việc này cũng vậy.
Đa Đệ từng nghĩ đến việc học trộm, mỗi lần đều ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn hắn ấn huyệt nhưng cuối cùng vì nàng ta không phải người luyện võ, không nắm được lực đạo nên cũng không học được gì.
Hơi thở của Chu Gia Hành quấn quanh Cửu Ninh, nàng không cảm thấy khó chịu mà còn có cảm giác lười biếng, rất bình tĩnh và yên tâm, cơn buồn ngủ ngày càng nặng.
Khi hắn dịu dàng rất dễ dàng làm người bị mê hoặc.
Ánh nến nhẹ đung đưa.
Cửu Ninh đã ngủ say.
Chu Gia Hành ngừng động tác trên tay, hắn biết cách để giúp nàng có giấc ngủ sâu hơn.
Hắn cúi mắt xuống, chăm chú nhìn gương mặt khi nàng ngủ.
Ngón tay chậm rãi đi xuống, xốc lên lớp chăn, di chuyển đến trước n.g.ự.c nàng. Ngón tay linh hoạt kéo lớp áo lót ra.
Chiếc áo choàng được mở ra, lộ ra chiếc áo xuân sam màu xanh theo mùa bên trong, có hình thêu hoa mai màu vàng nhạt, tươi tắn như hoa nở dưới nắng, mưa rào vừa dứt những giọt nước trên cánh hoa lấp lánh, tươi sáng và mềm mại.
Ánh mắt của hắn trầm xuống, ngón tay lướt vào, tiếp tục mở chiếc áo xuân sam.
Lớp bên trong là một lớp vải lót trắng, mỏng manh và trong suốt, dưới ánh nến mờ ảo, lộ ra màu hồng nhạt của làn da dưới ánh sáng.
Mùi thơm mềm mại và mịn màng, thoang thoảng.
Sắc mặt Chu Gia Hành bình tĩnh, hơi thở có chút gấp gáp hơn, nhẹ nhàng thong thả kéo một góc của áo lót lên.
--------------------------------------------------