Chu Gia Hành lặng lẽ đưa cho nàng một chén rượu nóng.
Nàng cúi đầu sờ vào đôi tất lụa trên chân, ngón chân cử động nhẹ.
"Chân ta lạnh."
Chu Gia Hành nhìn xuống đôi chân nàng. Chân được bao bọc cẩn thận, hình dáng nhỏ nhắn tinh tế, hơi lộ ra chút sắc da, có thể nhìn thấy ngón chân bên trong không yên mà vặn vẹo.
Tất lụa tuy dày dặn, quý giá nhưng dù tốt đến đâu cũng không bằng giày da giữ ấm.
Chu Gia Hành xoay người đi.
Cửu Ninh thở phào một hơi. Thời tiết thế này mà không có giày đi thì thật sự không thể bước nổi.
Một lát sau, Chu Gia Hành quay lại, tay cầm một đôi tất nỉ mới tinh.
Cửu Ninh khẽ nhíu mày, mí mắt giật giật.
Chu Gia Hành quỳ một gối xuống trước mặt nàng, cẩn thận giúp nàng mang tất vào.
Đây là loại tất hắn chuẩn bị riêng cho những chuyến đi vào mùa đông, cực kỳ ấm áp. Biết nàng kiêu kỳ, hắn đã cố ý chọn đôi sạch sẽ nhất, chưa từng dùng qua, lại có hoa văn tinh tế nhất.
Đống lửa thỉnh thoảng phát ra vài tiếng lách tách, ánh lửa đỏ rực phản chiếu trên khuôn mặt và đôi tay, mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu.
Cửu Ninh không còn để tâm đến việc Chu Gia Hành tháo giày của nàng nữa. Nàng chậm rãi uống hết một chén rượu nóng.
Ngoài cửa, tiếng vó ngựa vang lên.
Tuyết Đình đã đuổi kịp, báo rằng hai vị võ tăng của y vẫn còn tụt lại phía sau. Y muốn ở lại chờ họ và bảo những người khác đi trước.
"Cửu nương, ngươi cứ đi theo Chu Gia Hành trước."
Y tránh người khác, lấy ra một lọ sứ nhỏ, đưa cho Cửu Ninh.
"Trong đây là t.h.u.ố.c phòng thân."
Cửu Ninh nhận lấy bình sứ, cảm giác lạnh lẽo từ nó truyền đến đầu ngón tay.
Tuyết Đình tiếp tục căn dặn: "Chu Gia Hành sẽ không làm tổn thương ngươi."
Cửu Ninh cất kỹ bình sứ, khẽ gật đầu: "Đúng vậy... Huynh ấy sẽ không làm tổn thương ta."
Vân Mộng Hạ Vũ
Mặc dù mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, khiến đầu óc nàng rối bời nhưng nàng vẫn luôn hiểu rõ và chắc chắn về điều này.
Bọn họ tiếp tục lên đường đến núi Tha Nga.
Cuối cùng, Cửu Ninh cũng được đi giày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-435.html.]
Họ tiếp tục lên đường, đến khi trời sắp tối thì tới được doanh trại.
Tuyết lớn bay mù mịt, doanh trại được xây dựng ở một nơi dễ thủ khó công, từ bên ngoài nhìn vào không thể thấy toàn cảnh.
Mười mấy người hộ vệ cưỡi ngựa ra đón, dẫn họ đi qua một đoạn đường núi quanh co, hiểm trở và chật hẹp, rồi trước mắt bỗng nhiên trở nên rộng rãi thoáng đãng.
Cửu Ninh biết mình không thích hợp lộ diện trước người khác, ngoan ngoãn cuộn mình trong áo choàng, không phát ra một tiếng động nào.
Vào trong lều lớn, việc đầu tiên Chu Gia Hành làm chính là cởi giày của Cửu Ninh.
Nàng gần như đã c.h.ế.t lặng, ngồi xếp bằng trên chiếc giường gấp đơn sơ, mặc cho hắn tháo giày của mình, ánh mắt chỉ biết trừng trừng nhìn hắn.
Nếu nàng bị nấm chân, liệu hắn có phải đã ngất đi vì mùi đó từ lâu rồi không?
Trong đầu nàng thoáng tưởng tượng cảnh Chu Gia Hành bị mùi hôi làm cho ch.óng mặt, không kìm được bật cười khẽ, khoé miệng cong lên đầy tinh nghịch.
Má lúm đồng tiền hiện lên thật sâu.
Cười xong, nàng không nhịn được vỗ nhẹ đầu gối mình, rồi ngẩng đầu lên nhìn.
Chu Gia Hành chỉ lặng lẽ nhìn nàng, không rõ là đã nhìn bao lâu.
Cửu Ninh thoải mái ngẩng mặt lên, tự nhiên đáp lại ánh nhìn đó.
Ánh mắt Chu Gia Hành hơi chuyển, hắn quét mắt một vòng quanh gian phòng, rồi kéo chậu than đến gần mép giường hơn, nói: "Ở đây không chỉ có mình muội là nữ t.ử, không cần phải quá e dè."
Cửu Ninh "ồ" một tiếng, trong quân doanh này còn có nữ t.ử sao?
Chẳng trách khi hắn dẫn nàng vào, Hoài Lãng và những người khác chẳng hề tỏ ra kinh ngạc chút nào.
"Bộ lạc Tô có vài thủ lĩnh phu nhân được phép ngồi ngang hàng với thủ lĩnh trên ghế xếp, tiếp nhận bái kiến và tham gia nghị sự. Các nàng cũng ở trong doanh địa này." Chu Gia Hành đứng dậy, không biết từ đâu lấy ra một bao thịt khô đưa cho Cửu Ninh: "Quân doanh chính thức cách đây mấy chục dặm."
Cửu Ninh "ồ" một tiếng.
Thì ra nơi này chỉ là địa điểm để bộ lạc Tô và các bộ lạc đồng minh bàn bạc chuyện lớn, còn quân doanh chính thức lại nằm ở nơi khác.
Hai ngày nay cần xử lý quá nhiều việc, thể lực và trí lực tiêu hao nhiều, lúc không chú ý cũng không cảm thấy gì. Nhưng khi nhìn thấy miếng thịt khô, nàng chợt cảm thấy đói bụng, không còn bận tâm giữ ý, nhận lấy và ăn luôn.
Chu Gia Hành ra ngoài, không lâu sau quay lại, lần lượt mang vào đèn, áo bông dày và một chiếc gối nhỏ có thể để trên giường xếp.
Hắn còn mang đến một bát canh thịt dê mới ra nồi, nóng hổi, nước canh trắng đục, tỏa mùi thơm ngào ngạt.
Lúc này, Cửu Ninh chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì. Nàng chỉ tập trung ăn uống no nê, sau đó rửa mặt qua loa rồi nằm xuống giường, vừa đặt lưng đã ngủ say.
Trong đêm, Chu Gia Hành ra vào vài lần nhưng nàng chẳng buồn để ý.
--------------------------------------------------