Cửu Ninh ôm trong lòng một cây tỳ bà đen, khảm ốc xà cừ bốn chim loan ngậm dải lụa, nàng ngồi xếp bằng trên chiếu, chỉnh lại tư thế, ngón tay khẽ gảy dây đàn.
Thanh danh Quốc thủ truyền xa, người càng có bản lĩnh thì lại càng có tư cách để tính tình kỳ quái. Ông ấy không cho phép Chu Gia Huyên dùng nhạc phiến, đồ tôn Cửu Ninh này dĩ nhiên cũng không được dùng.
Cửu Ninh đàn một lúc thì mỉm cười hỏi tỳ nữ đang ngồi cạnh quạt cho mình: "Ta đàn có dễ nghe không?"
"Dễ nghe ạ! Dễ nghe như tiếng hót của con chim được nuôi trong viện A lang, thật dễ nghe!"
Các thị nữ gật đầu như giã tỏi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sợ nàng không tin, dứt khoát bỏ cán dài của quạt ra rồi đồng loạt vỗ tay.
Cửu Ninh rất hài lòng, quay đầu nhìn Chu Gia Huyên.
Bởi vì ở nhà nên Chu Gia Huyên không đội khăn trùm đầu, ngọc quan buộc tóc, mặc một kiện lệ chi hồng cổ tròn tay áo rộng, ngồi ở một bên xem quyển thư trải trên án kỷ.
Từ nhỏ hắn ta đã học từ danh sĩ, bất cứ lúc nào cũng giữ phong thái tao nhã của đệ t.ử thế gia. Tuy lúc này chỉ có huynh muội đối diện nhưng cũng không như Cửu Ninh tùy tiện ngồi xếp bằng, thỉnh thoảng lại ngả người hoặc nằm xuống. Hắn ta vẫn luôn giữ tư thế quỳ, cúi đầu lật xem quyển thư.
"A huynh, hôm nay ta có tiến bộ không?" Cửu Ninh hỏi hắn.
Hồi tưởng lại trận tạp âm vừa rồi có thể so sánh với tiếng chặt cây, khoé miệng Chu Gia Huyên hơi nhếch lên, vốn không định ngẩng đầu nhưng hắn ta cảm giác được Cửu Ninh vẫn dùng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm mình, nên chỉ có thể ngẩng đầu.
"Tốt hơn hôm qua." Hắn ta mỉm cười nói.
Cửu Ninh hếch cằm, bước tới trước án kỷ, mở lòng bàn tay đầy thịt ra cho hắn ta xem: "A huynh, huynh xem, ta đã luyện ra kén rồi!"
Dương dương đắc ý, chỉ kém không viết "mau khen ta, mau khen ta" trên mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-101.html.]
Chu Gia Huyên cười khẽ, cúi đầu cầm tay nàng, vuốt ve cái kén mỏng giữa ngón tay nàng.
Bàn tay của nàng có hơi nhiều thịt, ngón tay lại thon dài, rất thích hợp luyện nhạc khí, tiếc là nàng không có thiên phú ở phương diện này.
Thật ra nàng cũng không cần thiên phú, chỉ cần mọi thứ đều biết một chút là được, cũng không phải cần nhạc kỹ để kiếm sống.
Để nàng học những thứ này, chủ yếu là vì giúp nàng dung nhập vào giới khuê tú thế gia, có thanh danh đồ đệ Quốc thủ này, đám tiểu nương t.ử thích làm náo động kia thế nào cũng không lạnh nhạt với nàng.
Tiếc là hình như không có hiệu quả gì.
"Hôm nay muội tới tộc học sao?" Chu Gia Huyên vỗ nhẹ lòng bàn tay Cửu Ninh vài cái, mang theo ý trách cứ: "Sau này còn có loại chuyện này, a huynh giúp muội xử lý."
Cửu Ninh rút tay về, mỉm cười lật quyển thư của Chu Gia Huyên thì thấy nhìn hắn ta đang đọc gì đó: "Cũng không thể để mọi chuyện đều làm phiền a huynh."
Vài năm sau Giang Châu sinh loạn, Tam ca cũng không bảo vệ được nàng.
Rầm rầm, quyển thư bị nàng làm loạn.
Chu Gia Huyên đè bàn tay nhỏ đang quấy rối của nàng lại: "Đừng ngắt lời, hôm nay muội chịu ấm ức, ta sẽ không phạt muội. Về sau đừng liều lĩnh như vậy, dù sao thì cũng là tộc học, truyền đi sẽ không dễ nghe. Muội muốn trút giận, có rất nhiều cách."
Cửu Ninh ngẩng đầu, nhíu mày: "Lần sau ta cũng sẽ làm như vậy, a huynh, Thập ca và Thập Nhất ca còn dám ám toán ta, ta lập tức nhấc roi đ.á.n.h họ một trận. Nếu ta nhượng bộ rồi lại nhượng bộ thì họ sẽ không niệm ý tốt của ta, chỉ biết được voi đòi tiên. Bây giờ là rắn không có độc, ai biết lần sau họ sẽ lấy gì hù dọa ta!"
Nàng hừ một tiếng, nói tiếp: "A ông nói, người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, trả lại gấp đôi. Ta nghe a ông."
Đương nhiên, nếu thực lực đối phương chênh lệch quá lớn, Cửu Ninh vẫn sẽ thức thời nhận thua.
Dưới tình huống như vậy, trong lòng nàng thầm mắng đối phương, mong đối phương nhanh chóng xui xẻo.
--------------------------------------------------