Kế hoạch này vừa to gan vừa kỳ lạ, ý nghĩ viển vông, khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng được, nếu có một khâu trong đó phạm sai lầm thì có thể thua cả ván cờ, thua không còn manh giáp, tuyệt đối không có khả năng lật lại ván cờ, tới mức từ trước đến nay chưa từng có ai nghi ngờ.
Mỗi một bè cánh thế lực các nơi vào kinh thành đều cho rằng bọn họ sẽ được chia một bát canh, Lý Nguyên Tông không chút che giấu ý đồ khiến Tiểu hoàng đế thoái vị... Từng binh cường mã tráng này, chiếm đất làm vua, tự tin có thể triển khai quyền thuật tranh nhau xưng bá thiên hạ trong thời loạn lạc này, dù cho cuối cùng có bị thua thì cũng có thể nở mày nở mặt trong suốt vài chục năm.
Nào ngờ bệnh tật nhiều năm, thiếu niên Ung vương không có một binh tốt lại dám lấy sức lực của một người để đối địch với tất cả người trong thiên hạ, dùng phương thức dứt khoát tàn nhẫn, được ăn cả ngã về không, gần như là đồng quy vô tận để cứu vãn non sông đã vỡ vụn của Lý gia?
Hắn ta vẫn còn là trẻ nhỏ, trong mắt các bá chủ thì việc g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ta còn đơn giản hơn việc nghiền c.h.ế.t một con kiến.
Thiếu niên bị Tào Trung giễu cợt làm nhục nhiều lần trước mặt mọi người, may mắn sống sót đến năm mười bốn dưới sự giam cầm giám sát, im lặng nhẫn nhịn, bắt tay với một nhóm lo trước lo sau, văn nhân luôn do dự, mưu toan lấy đá chọi trứng, ngăn cản cơn sóng lớn.
Nếu Lý Chiêu thất bại, không biết trong sử sách sẽ để lại một câu chuyện khiến người khác nên khóc hay nên cười nữa, người đời sau sẽ chế giễu Lý Chiêu ngây thơ ngu ngốc một lần nữa, dùng kết cục bi t.h.ả.m của hắn ta để cảnh cáo người đời sau đừng làm chuyện lỗ mãng.
Nhưng lần này Lý Chiêu đã gần như sắp thành công.
Chu đô đốc vững tin, Lý Chiêu thiết kế mai phục ở Trường An thì chắc chắn cũng sẽ bố trí thiên la địa võng ở các nơi.
Thói đời lộn xộn cũng có chỗ tốt, tiện cho Lý Chiêu thừa nước đục thả câu, chiến tranh loạn lạc, lòng người nóng nảy, vừa khéo có thể thuận tiện giấu bố trí của hắn ta.
Chắc chỉ có hắn ta và tâm phúc của hắn ta mới cảm thấy cảm kích vì kế hoạch này, ngay cả Lư công cũng không biết gì, văn sĩ trong triều đều cho là bọn họ muốn ám sát Lý Nguyên Tông, phiên trấn khác bình chân như vại, chờ ngư ông đắc lợi, đương nhiên sẽ không để lộ tin tức.
Cuối cùng tất cả mọi người trở thành con mồi của Lý Chiêu.
Chu đô đốc có thể biết tại sao Lý Chiêu lại binh thoát hiểm chiêu: Thiên hạ này đã chia năm xẻ bảy từ lâu, triều đình chỉ còn trên danh nghĩa, Lý gia đã thành cá nằm trên thớt, sớm muộn cũng sẽ để mặc người khác c.h.é.m g.i.ế.c. Nếu không nhanh ch.óng tìm cách bằng bất cứ giá nào, tự tay đào sạch mủ độc, có lẽ còn có thể xin được khả năng sống.
Dù sao kết quả xấu nhất cũng chỉ là Lý Nguyên Tông c.h.ế.t mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-226.html.]
Nếu như hoàng tộc ở Trường An thật sự bị g.i.ế.c sạch, những kẻ có dã tâm ở các phương sẽ không còn kiêng dè nữa, chưa chắc Lý Nguyên Tông đã được như ý nguyện, tới lúc đó, thế gian đại loạn, các phương giao chiến, nói không chừng phải loạn lạc trăm năm thì mới có thể khôi phục thái bình một lần nữa, bên ngươi đấu xong thì bên ta ra sân, chỉ có người cười đến cuối cùng thì mới có thể thống nhất giang sơn, mở ra một triều đại mới tinh.
Thay vì ngu ngốc chờ c.h.ế.t, không bằng ra sức đ.á.n.h cược một lần.
Nếu thành công, giang sơn của Lý gia còn có thể kéo dài vài chục năm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nếu thất bại, vậy sẽ kéo tất cả người phía dưới xuống vũng bùn, báo thù cho t.ử tôn của hoàng tộc.
Càng biết về Lý Chiêu, Chu đô đốc càng cảm thấy buồn cười... Hắn ta không ở Giang Châu, sao một người luôn ôm kỳ vọng với triều đình, mong Tiểu hoàng đế có thể diệt trừ quan lại gian ác chấn chỉnh lại triều cương như Chu thứ sử có thể giữ được Giang Châu chứ?
Không cần nói đến nhi t.ử, chuyện gì cũng chỉ biết nghe theo Chu thứ sử.
Đại lang không có chủ kiến, Tam lang chưa trải sự đời, Quan Âm Nô còn nhỏ nhỏ như vậy...
Gió lớn kèm bông tuyết đập vào mặt, lạnh thấu xương, Chu đô đốc không quan tâm đến cái lạnh, ông vung vài roi, thúc giục quân lính gấp rút lên đường.
Mấy ngàn binh Giang Châu này là những binh tinh nhuệ của ông, cũng là thân binh trung thành nhất của ông.
Ông không sợ Lý Chiêu đặt mai phục đường mình xuôi về Nam, chỉ sợ bên phía Giang Châu...
Sắc mặt Chu đô đốc âm trầm như nước.
Nếu như Lý Chiêu thật sự ra tay với nhóm của Quan Âm Nô thì ông, Chu Lân sẽ dẫn quân trở lại Trường An, g.i.ế.c sạch t.ử tôn Lý gia ngay trước mặt Lý Chiêu!
Tam nương c.h.ế.t khiến Chu đô đốc nhận ra một điều, một người đã không còn thì thật sự là không còn nữa, dù cho có lên trời xuống đất thì cũng không tìm được một người giống nhau y như đúc.
--------------------------------------------------