Rõ ràng những chuyện khác thì nàng có thể hiểu rất nhanh, duy chỉ không hiểu những thứ này.
Dù mổ tim ra cho nàng xem, nàng cũng sẽ thờ ơ, chỉ biết nhíu mày hỏi: "Có phải ngươi điên rồi không?"
Thảo nào lão nhân luôn nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Đời này hắn không sợ trời không sợ đất, dám cùng vị kia của Kim Loan điện tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, vậy mà gặp phải một vật nhỏ không biết thông suốt như nàng...
Khóe miệng nam nhân hơi nhếch lên, quay mặt lại, nhìn vào mắt Cửu Ninh.
"Lần đầu tiên gặp, ta ngồi ở trong thuyền, ngươi vén rèm của chiếc thuyền mui đen bước vào..." Nam nhân nở nụ cười, ánh mắt nóng rực: "Ngươi mặc áo vàng, váy bông liễu xanh, tóc rất đen, chải gọn gàng, đeo vòng ngọc trai, trên cổ tay còn đeo vòng vàng, kiêu căng tự mãn, tuổi còn nhỏ, nhất quyết phải tỏ ra già dặn nói chuyện với người chèo thuyền... Ngươi đoán xem, lúc đó ta đang nghĩ gì?"
Cửu Ninh không thể nói rõ rằng rốt cuộc trong ánh mắt hắn chứa đựng điều gì, tóm lại, tay chân nàng cứng ngắc, một cảm giác sởn gai ốc.
Nghe hắn nói, nàng đã nhớ ra. ...
Lần đầu tiên gặp nhau, hắn phụng chỉ xuôi Nam, chuẩn bị diệt Tề gia đang chiếm cứ Giang Nam, gây hoạ một vùng. Lúc đó hắn hẹn gia chủ Tề gia gặp mặt trên hồ, Tề gia biết hắn từ trước đến nay ghét ác như thù, một khi bắt được nhược điểm Tề gia thì hắn xuống tay tuyệt đối không nương tay. Trước khi dự yến đã cho mấy trăm t.ử sĩ mai phục, muốn dùng điều này để uy h.i.ế.p hắn, nếu hắn không chịu mắt nhắm mắt mở, nhất quyết phải điều tra đến cùng, vậy thì một tên hủy thi diện tích.
Khi đó Cửu Ninh vừa thích ứng với thân phận không lâu, mới đến nơi chưa lâu, chỉ một lòng muốn sớm kết thúc nhiệm vụ, nghe nói hắn ở trên hồ chèo thuyền, đã trực tiếp tìm tới tận nơi.
Sau đó, nàng chứng kiến nam nhân đang trò chuyện vui vẻ trước mặt các thế gia khác, đã bắt gia chủ Tề gia và nhi t.ử ông ta rồi sai người trói lại, trực tiếp ném xuống thuyền cho cá ăn.
T.ử sĩ Tề gia lần lượt vây quanh g.i.ế.c hắn, thuộc hạ của hắn liều mạng chống lại. Oanh ca yến hót trên mấy lâu thuyền xung quanh, sắc mặt các tộc lão thế gia âm trầm, xem coi cuối cùng là thuộc hạ của hắn thắng hay là t.ử sĩ thuận lợi.
Ai thắng, họ sẽ theo người đó.
Máu tươi nhuộm đỏ mặt hồ, trong suốt quá trình c.h.é.m g.i.ế.c, nam nhân vờ như không có chuyện gì mà ngồi trong chiếc thuyền mui đen, thản nhiên uống rượu.
Cửu Ninh đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ đụng phải thuyền mui đen, mãi đến khi hỗn chiến kết thúc, lâu thuyền của tất cả thế gia trên mặt hồ lấy lòng nam nhân thì nàng mới nhận ra thân phận của hắn.
Lúc đó, dường như hắn đã nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu.
Khi ấy nàng nghĩ: Nam nhân này quả nhiên rất cảnh giác, chắc chắn đã nhìn ra mục đích của mình nên muốn g.i.ế.c mình.
Nhân lúc những lâu thuyền khác lại gần, lực chú ý của nam nhân bị thu hút, nàng nhanh ch.óng bỏ trốn. ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-468.html.]
Nam nhân đến gần hơn, lại hỏi nàng một lần nữa: "Ngươi đoán được không?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh không lên tiếng.
Lúc đó hắn quyết đoán g.i.ế.c gia chủ Tề gia và nhi t.ử của ông ta, tân quan nhậm chức tam bả hoả, thành công kinh sợ thế gia Giang Nam, nàng nào biết hắn đang suy nghĩ gì?
Nam nhân khẽ cười: "Khi đó ta đang nghĩ là tiểu nương t.ử này môi hồng răng trắng, sinh ra xinh đẹp như vậy, không biết là người như thế nào? Có hôn phối hay chưa? Tuổi của nàng không tính là lớn, mà ta đã hơn ba mươi, nếu tới cửa cầu thân thì trưởng bối nhà họ có hứa hôn không? Nếu họ không cho hoặc nàng đã có nhân gia, ta dùng quyền lực để gây áp lực cho người khác, ép buộc nàng gả thì nàng có giận không?"
Cơn mưa ngoài phòng đột nhiên lớn lên, giọt mưa to bằng hạt đậu đập vào ngói nhà, lộp bộp vang dội.
Bụi hoa bị nước mưa tưới tới mức không ngẩng đầu lên được.
Cửu Ninh ngạc nhiên mở to hai mắt.
Tim đột nhiên đập nhanh, thình thịch thình thịch, như muốn từ bên trong nhảy ra.
"Ta đang muốn hỏi thăm tên tuổi của ngươi..." Giọng nói nam nhân nói chuyện trầm xuống: "Thì thấy đoản kiếm ngươi giấu ở trong tay áo."
Nàng đến để g.i.ế.c hắn.
Một khắc kia, trong lòng nam nhân chợt có một loại dự cảm mãnh liệt.
Hoặc nói là một loại cảm giác giống như đã từng quen biết.
Giống như đã đợi nàng từ rất rất lâu.
Cuối cùng cũng đợi được nàng.
Hắn cả đời sống buông thả, mười mấy tuổi đỗ võ khoa, đắc tội với quan lớn, tức giận bỏ đi, dẫn dắt nghĩa quân bảo vệ biên cương, nhiều lần bị hãm hại, nhiều lần tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t, đến nay vẫn cô độc. Vào lúc sinh t.ử quyết định, lại gặp được một tiểu nương t.ử xinh đẹp duyên dáng, vậy mà lại phân tâm, hơn nữa còn không thể dừng lại được.
Nếu tiểu nương t.ử này là Tề gia phái tới, vậy hắn đã sớm tương kế tựu kế.
Hắn không quan tâm tại sao nàng muốn g.i.ế.c mình.
--------------------------------------------------