Hoài Lãng không biết câu này sai ở đâu, nhất thời nghẹn lời, không dám nói tiếp nữa.
Lúc đối mặt với Cửu Ninh lang chủ rất kiên nhẫn và khoan dung, cũng vô cùng kỳ quái. Rõ ràng hắn đã sớm biết thân thế của Cửu Ninh còn nhiều điều chưa rõ nhưng lại không nói ra mà chờ người Chu gia ép Cửu Ninh rời đi rồi mới ra tay...
Giống như thợ săn chờ con mồi rơi vào bẫy, làm cho lòng người thấy rét run.
Hoài Lãng biết lang chủ không phải là loại công t.ử phóng đãng lấy việc lừa gạt tiểu nương t.ử để tìm niềm vui nhưng gã vẫn không nhịn được mà nghĩ như vậy.
Nhưng chỉ trong mấy cái chớp mắt, Chu Gia Hành đã tỉnh táo lại, hắn chợt xoay người: "Muội ấy chờ ở đây một đêm, không đi được xa. Từ nơi này tìm ra ngoài, nhất định phải tìm được muội ấy trước khi trời sáng."
Những cái khác đều không quan trọng, trước tiên phải tìm được người đã.
Nếu nàng đã trở về, vậy hắn càng không thể buông tay.
A Sơn nghiêm chỉnh ôm gà trống đứng dưới lầu chờ, thấy hai người đi xuống lầu, hắn ta bước lên hỏi: "Lang chủ, hai con gà này phải xử lý thế nào đây?"
Chu Gia Hành không quan tâm đến hai con gà trống lớn, cũng không để ý đến hắn ta.
Hoài Lãng hận không thể bịt miệng hắn ta lại, gã đẩy hắn ta ra rồi không kiên nhẫn nhỏ giọng nói: "Nuôi cho đàng hoàng!"
"Ờ..."
A Sơn giao con gà cho người khác, chạy theo Chu Gia Hành.
Rất nhanh Hoài Lãng đã phát hiện ra một nhàn hán lén lén lút lút gần tòa nhà, gã nghiêm nghị quát hỏi: "Ngươi có thấy một tiểu nương t.ử không lớn lắm, tầm mười mấy tuổi ra khỏi nơi này không?"
A Sơn ở bên cạnh hung ác đá nhàn hán hai cú, bổ sung: "Trông vô cùng xinh đẹp, cười lên sẽ có lúm đồng tiền!"
Nhàn hán quỳ trên đất, run lẩy bẩy, nhớ lại một lúc rồi đáp: "Tiểu nương t.ử xinh đẹp đều bị bắt đi..."
Vân Mộng Hạ Vũ
A Sơn trừng to mắt, đ.ấ.m nhàn hán kia một đ.ấ.m, đ.á.n.h đến mức người kia hoảng loạn gào lên: "Còn dám bắt Cửu nương, chán sống!"
Nhàn hán xin tha: "Hảo hán tha mạng! Hảo hán tha mạng! Không phải ta bắt mà! Tiểu nhân chỉ thừa dịp màn đêm yên tĩnh làm mấy chuyện trộm cắp lén lút... Bắt người là một đám loạn binh, tiền lụa bọn chúng muốn cướp, trâu ngựa khỏe mạnh bọn chúng cũng cướp, nhìn thấy nương t.ử xinh đẹp là cũng bắt đi... Tiểu nhân nhớ ra rồi! Sáng nay có hai tiểu nương t.ử đeo vòng vàng vòng bạc đi ra từ ngôi nhà này, đúng lúc có mấy lão binh nô đi qua, bọn chúng tới trêu ghẹo các nàng rồi bắt người đi..."
A Sơn nghe mà bừng bừng lửa giận, quát: "Bọn chúng đi đâu?"
"Tiểu, tiểu nhân không nhớ rõ..."
A Sơn nổi giận, lại đ.ấ.m thêm một phát: "Nghĩ kỹ lại cho ta!"
Nhàn hán lăn lộn trên đất: "Hướng Tây... Hướng Tây ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-423.html.]
A Sơn lập tức về bẩm báo cho Chu Gia Hành.
Hoài Lãng ở nên cạnh nói: "Mấy phường phía Tây phần lớn là người Hồ, những loạn binh kia tám phần là tư binh của bọn họ."
Còn chưa đ.á.n.h nhau đâu! Kim Ngô vệ, Cấm quân, Thần Sách quân có vô pháp vô thiên đến đâu cũng sẽ không dung túng binh lính ra tay với bách tính bình thường ngay trên phố, chỉ có tư binh của hào phú mới ra tay không biết kiêng kỵ như thế.
Hoặc là, là mật thám mà người Khiết Đan sắp xếp cố ý để nhiễu loạn lòng dân.
Nếu như là loạn trước thì không có gì đáng bói, người Hồ ở Trường An đa phần đều biết lang chủ, thương đạo Đông Tây nằm trong tay lang chủ, hàng năm bọn hắn muốn làm ăn nhất định phải giao nộp cho lang chủ một phần tiền thù lao phong phú.
Lang chủ muốn người từ bọn họ, bọn họ tuyệt không dám hai lời.
Nếu như là loại sau, vậy thì nguy rồi.
Sắc mặt Hoài Lãng thay đổi, lén lút dò xét Chu Gia Hành, không dám nói ra suy đoán này.
Chu Gia Hành lại nghĩ đến khả năng này sớm hơn cả gã, sắc mặt hắn âm trầm, xoay người lên ngựa, ra lệnh cho từng người: "Hoài Lãng dẫn người đến Áo Từ tìm nhóm Tát Bảo, A Sơn ở lại."
Mỗi một khắc đều là giày vò, hắn không thể nào ngồi yên chờ tin tức nên tự dẫn người đi tìm dọc đường.
Mấy người A Sơn vội vàng nhận lệnh.
Sau vài tiếng quát, tuấn mã vung bốn vó, bước qua đất tuyết chạy ra khỏi ngõ nhỏ.
A Sơn nhớ tới hai con gà, hắn ta trở về phòng căn dặn những người khác: "Nhìn cho kỹ, nói thế nào đây cũng là quà sinh thần Cửu nương chuẩn bị cho lang chủ..."
Hai con gà trống to khỏe, mặc dù không thể ăn, chí ít cũng có thể hầm một nồi canh lớn.
Mấy tên thủ hạ kêu khổ không ngừng, hai con gà trống không có chuyện gì bén dắt cổ gáy sáng, ồn ào quá đỗi, bọn họ lo lắng cho an nguy của Cửu nương, không có tâm trạng nuôi gà!
Còn không bằng bị phân công đi dập lửa.
Ủ rũ một hồi, ngoài cửa truyền đến tiếng vó ngựa thanh thúy.
"Lang chủ về rồi?"
A Sơn ra ngoài đón.
Tiếng vó ngựa từ xa đến gần. Là một bạch mã cường tráng, đường cong cơ bắp mượt mà, lúc chạy, ánh lửa chiếu lên lưng ngựa như tỏa ra ánh bạc nhè nhẹ.
--------------------------------------------------