Cửu Ninh nói với Chu đô đốc chuyện của Thập Nhất lang: "Thập Nhất ca đi theo tinh kỵ làm tiên phong, hiện giờ đang ở phủ Hà Trung."
Chu đô đốc không biết nghĩ đến điều gì, mỉm cười: "Thập Nhất lang lại là người thông suốt nhất... Nó có phúc đấy."
Hai tổ tôn trò chuyện vài câu, Chu đô đốc nhìn Cửu Ninh, ánh mắt mỉm cười: "Nếu Nhị lang dám bắt nạt cháu, hãy nói với a ông, dù ta già rồi nhưng vẫn có thể giúp cháu xả giận đấy."
Cửu Ninh cười nói: "A ông luôn thiên vị cháu."
Chu đô đốc mỉm cười, định vỗ vai nàng nhưng nhớ đến thân phận hiện tại của nàng, bèn rụt tay lại.
Tuy Nhị lang sẽ không nhận tổ quy tông nhưng Cửu Ninh chịu nhận ông là đủ rồi, ông vẫn là a ông của nàng. ...
Tuy đại chiến sắp diễn ra nhưng nhờ đại quân đóng giữ trong ngoài, vùng phụ cận kinh kỳ đã khôi phục trật tự và sản xuất, các thế gia, quan viên lưu vong bên ngoài lần lượt trở về Trường An, không khí trong thành không hề nặng nề.
Vì Cửu Ninh sắp đại hôn, bách tính dân gian vô cùng phấn khởi. Các thế gia, hào tộc và quan viên thì khỏi cần nói, bách tính cũng không chịu thua kém. Mỗi ngày đều có người tự nguyện gánh từng gánh lễ vật mang đến Kinh thành. Khắp dân chúng các phường hân hoan phấn khích, mong chờ Cửu Ninh và Chu Gia Hành sớm ngày thành hôn, sau đó thuận lợi sinh hạ người thừa kế.
Chu Gia Hành vẫn bận rộn việc thảo phạt Hà Đông quân, mỗi ngày đều bận rộn.
Cửu Ninh nhàn nhã hơn hắn nhiều.
Trước có Lý Chiêu ngày ngày tranh cãi với quần thần, sau có các quan viên hồi kinh và quan viên mới được thăng chức tranh giành sự trọng dụng của Chu Gia Hành mà đấu đá nhau, nàng ngồi vững vàng trên cao xem náo nhiệt, thỉnh thoảng chọn ra vài nhân tài đắc dụng.
Vài ngày sau, một tin tức khẩn cấp được đưa về Trường An khiến văn võ cả triều chấn động.
Lý Nguyên Tông đã chính thức đăng cơ hai ngày trước. Tuyên Vũ trấn bí mật xuất hai vạn binh tấn công Từ Châu, đ.á.n.h chiếm một mạch vài thành trì, hiện đã áp sát thành Từ Châu. Đồng thời, một nhi t.ử của Lý Nguyên Tông đích thân dẫn quân xuôi Nam, mục tiêu thẳng tiến Ngạc Châu.
Nghe nói Lý Nguyên Tông còn triệu hồi vị tướng kiêu dũng thiện chiến A Sử Na Bột Cách, chuẩn bị để gã ta làm tiên phong, tấn công Trường An.
Lý Chiêu ám chỉ Cửu Ninh: "Hôn lễ phải được tổ chức sớm hơn."
Chu Gia Hành phải thân chinh mới có thể trấn an Hà Đông quân.
Cửu Ninh biết nặng nhẹ, hạ chỉ lệnh cho Nội thị tỉnh chuẩn bị hôn điển trong vòng hai ngày.
Lần này Thiếu giám không khóc lóc nữa... Bận đến mức chớp mắt cũng thấy lãng phí thời gian, thật sự không còn sức lực để khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-698.html.]
Các nghi lễ nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp trưng, thỉnh kỳ trong đại lễ đã được hoàn thành trong vòng nửa tháng sau khi chiếu chỉ tuyên bố hạ giá được ban xuống, tiếp theo chính là nghênh thân.
Sau khi Cửu Ninh đăng cơ, cả tiền triều lẫn hậu cung đều bận rộn, hôn lễ được chuẩn bị khá gấp rút, may mà trên dưới Nội thị tỉnh đều siêng năng nên trong điển lễ không xảy ra sai sót gì, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sáng sớm hôm đó, Cửu Ninh đã bị gọi dậy, mặc lễ phục đăng cơ hôm đó để tế tông miếu, bái tổ tiên.
Tiếp theo là các nghi thức rườm rà khác, mãi đến lúc hoàng hôn mới kết thúc.
Nàng mệt mỏi đến hoa mắt, hoàn toàn không phân biệt được tiếp theo nên làm gì, đợi đến khi nàng hoàn hồn, trời đã tối, đèn đuốc sáng trưng.
Trong Đại Minh cung giăng đèn kết hoa, trang hoàng lộng lẫy. Từ cung thành, hoàng thành đến ngoại thành, hàng vạn ngọn đuốc cháy rực như những con rồng lửa uốn lượn, men theo những con đường rộng lớn thẳng tắp, kéo dài đến các lý phường. Đứng trên lầu cao trong Đại Minh cung nhìn xuống, dưới màn đêm, thành Trường An như có những con rồng vàng khổng lồ trôi nổi, từ Bắc xuống Nam, từ trong ra ngoài, hơn một trăm lý phường lần lượt sáng đèn như ngân hà lấp lánh, muôn sao sáng bừng, bảo vệ cung điện nguy nga tráng lệ, sừng sững ở phía Bắc thành.
Cửu Ninh mặc hoa phục, đứng trước bậc thềm cao, tiếp nhận sự quỳ lạy của quần thần.
Chu Gia Hành đứng bên cạnh nàng, mặc giáp đen, khuôn mặt được ánh sáng của đuốc soi sáng, trông cứng rắn và tuấn tú.
Cửu Ninh dựa vào người hắn: "Mỏi chân quá."
Chu Gia Hành đỡ lấy eo nàng.
Cửu Ninh mệt mỏi cả ngày, thật sự không đứng thẳng được nữa, yên tâm dựa vào cánh tay hắn, để hắn đỡ mình, cùng nhau trở về tẩm cung.
Hai người bọn họ thành thân, đương nhiên không ai dám náo động phòng.
Đa Đệ dẫn các thị nữ chờ sẵn trong tẩm cung, hầu hạ bọn họ làm lễ tọa trướng.
Cả người Cửu Ninh mệt mỏi rã rời, nhìn thị nữ dâng rượu hợp cẩn, khó khăn nâng cánh tay lên, cầm lấy phần của mình.
Ánh mắt vô tình rơi vào khuôn mặt Chu Gia Hành bên cạnh.
Hắn cúi mắt, nâng chén bạc lên, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Nghiêm túc đến mức không thể diễn tả bằng lời.
--------------------------------------------------