Còn có một khả năng là đi về phía Nam đến Đàm Châu nhưng khả năng này vô cùng nhỏ, bởi vì Cửu Ninh có thể cảm nhận được rõ ràng là thời tiết đang càng ngày càng lạnh, bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng nói chuyện đủ loại khẩu âm của tư binh quan đạo, không giống đi về phía Nam, vả lại đi về phía Nam phải đi qua hồ Động Đình.
Hôm qua xe ngựa chợt dừng lại ở bến đò, lên một chiếc thuyền, Cửu Ninh bị bịt mắt, không thể nhìn thấy bất cứ đâu trên thuyền nhưng nàng nghe và biết khổ lực bên bờ kêu gào bằng tiếng địa phương. Ngày thường nhóm thị tỳ thường lén dùng tiếng địa phương để cãi nhau, khi ở trước mặt nàng, người nào cũng dịu dàng nhưng mỗi khi cãi nhau thì sẽ trở nên đanh đá thô lỗ, mắng những lời khó nghe, nàng lén học được một vài từ.
Từ tiếng kêu gào của nhóm khổ lực, Cửu Ninh đoán thuyền lớn chắc đang đi trên sông, vậy thì có thể đi về phía Đông hoặc phía Tây.
Ai ai cũng biết Tư không Lý Nguyên và Chu đô đốc là kẻ thù một mất một còn, nhóm người này không đi thẳng về phía Tây Bắc, điều đó không đại biểu bọn chúng không phải người Lý Nguyên Tông, dù sao Viên gia ở Ngạc Châu cũng nghe theo Lý Nguyên Tông.
Chắc chắn Chu thứ sử và Tam ca biết nàng đã bị bắt, bọn họ có thể truy xét đến chiếc thuyền này không?
Chỉ mong bọn họ có thể nhanh ch.óng đuổi theo.
Gió lớn càn quấy nhấc sóng lớn lên cao vài trượng, giống như thiên quân vạn mã đang lao nhanh và gầm thét, thuyền lớn lắc lư kịch liệt, Cửu Ninh cảm thấy mình bị say sóng... Cũng có thể là do mùi.
Không biết trôi qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ.
Cửu Ninh vội nhắm mắt giả vờ ngủ.
Hai ngày qua nàng bị đám người khiêng tới khiêng lui, luôn ngoan ngoãn không kêu một tiếng. Nàng là tiểu nương t.ử Chu gia được cưng chiều từ bé, chỉ cần cho nàng uống nước không sạch thì nàng sẽ ói sạch sành sanh, các tư binh cảm thấy tiểu nương nhỏ nhắn xinh xắn như nàng chắc chắn sẽ không có can đảm chạy trốn, lại nhìn thấy dáng vẻ buồn bã ỉu xìu, thoi thóp của nàng, giống như có thể ôm n.g.ự.c ngất xỉu bất cứ lúc nào, cho là nàng sợ mất mật nên dần dần giảm việc trông coi với nàng.
Thật ra là Cửu Ninh đã khôi phục sức lực từ lâu nhưng mãi vẫn không tìm thấy thời cơ để chạy trốn, thế nên chỉ có thể tiếp tục giả vờ suy yếu bất lực.
Một tiếng "cạch" vang lên, cửa khoang mở ra, ánh sáng chen vào buồng nhỏ đóng c.h.ặ.t trên tàu như giội nước, chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của Cửu Ninh.
"Huyện chúa, người ăn gì không?"
Chu Hộc đ.á.n.h thức Cửu Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-186.html.]
Cửu Ninh từ từ mở mắt ra, ngửi được một mùi thơm đậm đặc mê người.
Một bát mì nước gừng cá tuyết cắt lát đưa đến trước gót chân của nàng, một bát to ngập ngụa, sợi mì trắng mịn, thịt cá mỏng như tờ giấy, màu trắng hồng, trên vắt mì còn rải hành lá cắt nhỏ.
Không cần nhìn cũng biết mùi vị ngon lành.
Cửu Ninh không nhúc nhích, giờ phút này đôi mắt to đen lúng liếng u ám không có tinh thần, dường như có tia sáng lấp lóe, ch.óp mũi nhăn lại, điềm đạm đáng yêu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Hộc là thái giám mặt trắng chiếu cố cho nàng trong suốt những ngày qua, ánh mắt di chuyển trên khuôn mặt không có chút tia m.á.u nào của nàng, hắn ta đỡ nàng, đút nàng ăn mì.
Ăn no rồi mới có sức lực chạy trốn, Cửu Ninh được Chu Hộc hầu hạ ăn xong nửa bát mì, nàng còn định ăn tiếp nhưng sợ lộ tẩy nên giả vờ không ăn được nữa, đẩy cái bát to ra phía trước, con mắt đảo tròn, chứa hai hàng nước mắt óng ánh, nhìn Chu Hộc đầy cảm kích: "Chu đại ca, cảm ơn ngươi, ngươi đúng là người tốt."
Ngay từ đầu các tư binh chỉ đút cho các nàng ăn lương khô, nàng quen sống trong nhung lụa, sao có thể ăn được những thứ này? Vất quá lắm nàng mới có thể nuốt xuống song cổ họng lại bị quẹt gây ra tổn thương, khi uống nước cũng ói, thời tiết lạnh nên mỗi khi ói xong, cả người nàng sẽ run lẩy bẩy.
Sau này Chu Hộc nhìn thấy quan đạo bên cạnh có dịch trạm nên cố ý mua cháo đường nóng cho Cửu Ninh ăn, đun nước sạch lên rồi mới cho nàng uống, không biết mượn đâu ra một bộ cái áo da dày để nàng mặc.
Nhờ hắn ta đã quen với việc hầu hạ người khác, sợ Cửu Ninh bị bệnh sẽ không dễ bàn giao cho chủ nhân, thế nên dọc đường luôn chăm sóc cho nàng, nếu không thì nàng đã bị bệnh từ lâu.
"Huyện chúa không cần phải sợ, chủ nhân của ta không phải người xấu, ngài chỉ muốn mời người làm khách mà thôi."
Chu Hộc lấy một cái bát to, cho Cửu Ninh uống nước.
Cửu Ninh uống nước ấm ừng ực, thở dài một cách suy yếu: "Còn bao lâu nữa mới tới? Cả người ta cảm thấy không khỏe, ta cảm thấy ta bị bệnh rồi, ta nhớ a ông, nhớ ca ca của ta, chắc chắn bọn họ rất lo lắng cho ta..."
Nói xong, nước mắt lăn dài trên gò má.
--------------------------------------------------