Giọng y nhẹ nhàng nhưng từng lời nói ra tựa như sấm sét vang dội, ầm ầm cuộn qua lòng nàng.
Cửu Ninh hoàn toàn cứng họng, bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
Tuyết Đình lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt trong veo, bình tĩnh như mặt nước.
"Khoan đã..." Một lúc lâu sau, Cửu Ninh mới định thần lại, đưa tay day trán, cố giữ bình tĩnh: "Là vị Hoàng đế nào?"
Mấy năm nay triều chính hỗn loạn, chỉ trong vài năm mà ngôi vua liên tục đổi chủ, tông thất luân phiên lên ngôi rồi lại bị phế truất. Mỗi khi nhắc đến "tiên đế" người ta phải xác nhận rõ niên hiệu mới biết rốt cuộc đó là ai.
Tuyết Đình ngẩng đầu nhìn pho tượng Phật, ánh mắt đầy vẻ thành kính: "Võ Tông."
Cửu Ninh cảm thấy khó tin, lẩm bẩm: "Làm sao có thể? Võ Tông hoàng đế cả đời không có con nối dõi..."
Võ Tông lúc mới đăng cơ yếu đuối, nhu nhược, che giấu bản thân để đ.á.n.h lừa các hoạn quan thao túng triều chính. Sau khi đăng cơ, ông ấy âm thầm tích lũy thực lực, chờ thời cơ chín muồi liền giáng chức hoạn quan, trừng trị quyền thần, tiến hành cải cách mạnh mẽ, quét sạch khí suy tàn trong triều đình.
Những năm tại vị, ông ấy hết lòng hết sức vì đất nước, trọng dụng người tài, nhiều lần giảm miễn thuế khóa, triều đình dần lộ ra dấu hiệu phục hưng.
Đáng tiếc, trời ghen ghét người tài. Đúng lúc những bậc sĩ phu chí lớn bắt đầu dốc lòng ủng hộ, Võ Tông lại bạo bệnh qua đời. Toàn triều rơi vào cảnh khóc thương ai oán.
Võ Tông không để lại con nối dõi, thậm chí không có Hoàng t.ử hay Công chúa nào.
Dân gian đồn rằng có lẽ thuở thiếu niên, ông ấy từng bị hoạn quan ám hại, dẫn đến mất đi khả năng sinh sản.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi ông ấy băng hà, hoạn quan và quyền thần lại ngóc đầu trở lại, tranh giành đưa thân vương nào lên kế vị. Hoàng đế thay đổi liên tục, triều đình một lần nữa rơi vào hỗn loạn, các nơi nổi dậy, khói lửa chiến tranh liên miên.
Ngày tàn sắp đến, không thể cứu vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-389.html.]
Những lời của Tuyết Đình khiến Cửu Ninh khó lòng tin nổi: Sao nàng có thể là nữ nhi của Võ Tông?
"Phụ thân ngươi khi còn sống, không hề hay biết mẫu thân ngươi đã mang thai. Khi nhận thấy thế cục Trường An sắp không ổn và biết mình không còn nhiều thời gian trên đời, ngài ấy đã âm thầm sắp xếp để mẫu thân ngươi rời cung. Ban đầu mọi việc tiến triển thuận lợi nhưng bất ngờ xảy ra biến cố. Mẫu thân ngươi bị thất lạc khỏi đội Cấm vệ quân hộ tống."
Tuyết Đình hiểu rằng Cửu Ninh cần thời gian để chấp nhận, đợi nàng dần lấy lại bình tĩnh, y mới tiếp tục kể lại bí mật năm xưa: "Lúc đó, loạn phỉ đã tràn vào nội thành. Mẫu thân ngươi không dám quay về cung. Khi rời khỏi thành, bà gặp được Thôi thị mang theo vài tôi tớ đang chạy nạn. Thôi thị là đường tỷ của mẫu thân ngươi nên dứt khoát đưa bà đi theo, hai tỷ muội cùng nhau trốn về phương Nam..."
Cửu Ninh mím môi.
Tuyết Đình hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, Thôi thị không phải thân mẫu của ngươi. Nàng chỉ là di mẫu của ngươi mà thôi. Mẫu thân ngươi là đích tiểu thư của Thôi gia, khuê danh có chữ 'Mạn. ' Nàng từng là một mỹ nhân lừng danh Trường An, năm mười lăm tuổi phụng chiếu tiến cung. Tuy rằng cách biệt tuổi tác rất lớn với phụ thân ngươi nhưng hai người lại tâm ý tương thông, tình thâm ý đậm."
Cửu Ninh hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Hiện tại dù Tuyết Đình có nói rằng Võ Tông hoàng đế còn sống, nàng cũng sẽ tin.
Phụ thân là Hoàng đế, còn Thôi thị mà nàng luôn tin là thân mẫu hóa ra chỉ là di mẫu...
Cửu Ninh cảm thấy đầu mình đau nhói.
Cái tên Thôi Mạn, nàng chưa từng nghe qua. Nhưng người đời đều biết về vị Quý phi của Thôi gia năm xưa mười lăm tuổi tiến cung. Nghe nói dung mạo của bà như tiên, sắc đẹp nghiêng thành. Hoàng hậu mất sớm, Võ Tông vì bận quốc sự nên rất ít sủng ái hậu cung. Nhưng vào một mùa xuân, trong ba tháng vi hành cùng thị vệ thân cận đến Khúc Giang dạo chơi, ông ấy tình cờ nhìn thấy Thôi Mạn cùng các tỷ muội giục ngựa tung vó dưới rừng liễu liền đứng nhìn thật lâu.
Tối hôm đó, Thôi gia nhận được thánh chỉ, Võ Tông đích thân nhờ Trưởng công chúa, ngoại tổ mẫu của Lý Chiêu làm thuyết khách, mong muốn rước Thôi Mạn vào cung.
Ban đầu, Thôi gia do dự vì sự chênh lệch tuổi tác quá lớn giữa Võ Tông và Thôi Mạn. Nhưng sau khi vào cung, Thôi Mạn và Hoàng đế nhanh ch.óng tình đầu ý hợp, sống rất hòa hợp. Mỗi khi ông ấy ra ngoài, Quý phi đều theo bên cạnh, bách tính Trường An thường xuyên thấy Hoàng đế và Quý phi cưỡi ngựa dạo chơi Khúc Giang. Đôi phu thê này đồng hành, ân ái mặn nồng, khiến người đời vô cùng ngưỡng mộ.
Sau khi Võ Tông qua đời, tung tích của Thôi quý phi trở nên bí ẩn. Dân gian truyền rằng vì bà quá đau buồn nên đã tuẫn tình theo.
"Phụ thân ngươi lớn tuổi hơn mẫu thân ngươi, thương xót mẫu thân của ngươi còn trẻ dại, đã sớm chuẩn bị mọi thứ. Người tuẫn tình kia chỉ là một thị nữ trung thành..." Tuyết Đình điềm tĩnh nói tiếp: "Sau khi Quý phi rời khỏi Trường An mới phát hiện mình đã mang thai."
--------------------------------------------------