Hoài Lãng lùi lại một bước, im lặng dịch ánh mắt ra xa.
Cửu Ninh dựa gần vào Đa Đệ, nhẹ nhàng cọ vào người nàng ta.
Đa Đệ thương yêu ôm nàng, khẽ ghé tai vào nàng, thì thầm hỏi: "Cửu nương, có phải là bụng đau không?"
Tính toán một chút, hình như sắp đến kỳ nguyệt sự rồi. Mấy ngày qua xảy ra quá nhiều chuyện nên suýt nữa quên mất việc này, mấy ngày trước còn phải đội tuyết đi đường, có thể là bị cảm lạnh.
Cửu Ninh lắc đầu, tay vẫn che c.h.ặ.t trán.
Đầu nàng vẫn đau dữ dội, cảm giác như có một thanh đao không ngừng xoáy vào đầu...
Nàng cứ nắm lấy tay Đa Đệ!
Vừa rồi cũng thử qua Chu Gia Hành...
Sao vẫn đau thế này?
"Đau..."
Cửu Ninh không chịu nổi nữa, quay lại, một tay nắm c.h.ặ.t mép giường, nhìn chằm chằm vào Chu Gia Hành im lặng không nói gì.
Ánh mắt Chu Gia Hành hơi tối đi, nhìn vào tay nàng đang nắm c.h.ặ.t Đa Đệ, rồi không hề biểu lộ gì, thu ánh mắt lại.
Một tay nắm lấy Đa Đệ, một tay nắm lấy Chu Gia Hành, Cửu Ninh lúc này cảm thấy hài lòng, từ từ nhắm mắt lại.
Vẫn còn đau.
Sao không có hiệu quả?
Cửu Ninh buông tay, gương mặt nhỏ nhăn lại vì cơn đau.
Nhìn về phía y sĩ bị nàng đẩy ra một cách quyết đoán, nàng nghẹn ngào, sắp khóc ra.
Thôi rồi... Lần này có lẽ nàng thật sự bị bệnh rồi...
Chu Gia Hành không chớp mắt nhìn Cửu Ninh, nhận ra nàng nhìn về phía y sĩ, một ánh mắt sắc bén lướt qua.
Y sĩ hiểu ý, vội vã bước lên.
Chu Gia Hành phất tay, ra hiệu cho Đa Đệ rời đi, rồi ôm Cửu Ninh, làm nàng lại dựa vào người mình.
Lúc này, Cửu Ninh không chống cự, không đẩy Chu Gia Hành cũng như y sĩ ra.
Đa Đệ do dự một chút, nhìn thấy Cửu Ninh cau mày, hơi run rẩy, chậm rãi lùi lại.
Một lát sau, y sĩ nhíu mày nói: "Có thể là do gió lạnh quá nhiều, lại phải đi đường vất vả, thiếu điều dưỡng, trước tiên cho hai thang t.h.u.ố.c giảm đau, để nương t.ử dễ chịu hơn."
Chu Gia Hành chỉ nâng mí mắt.
Y sĩ khẽ lắc đầu, chỉ có Chu Gia Hành mới nhìn thấy.
Chu Gia Hành cúi mắt, ngón tay đột nhiên siết c.h.ặ.t.
"Đi sắc t.h.u.ố.c." Hắn im lặng một chút, rồi nói.
Hoài Lãng hiểu ý, lập tức dẫn y sĩ ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-440.html.]
Đa Đệ chần chừ muốn ở lại, thấy Cửu Ninh liên tục ra mồ hôi lạnh liền tìm thau đồng, múc nước ấm, cố ý nói với Chu Gia Hành: "Chu sứ quân, nô tỳ phải giúp nương t.ử lau người và thay quần áo, xin ngài tránh đi."
Chu Gia Hành ừ một tiếng, buông Cửu Ninh ra.
"Cẩn thận hầu hạ muội ấy."
Lời này là dành cho Đa Đệ nhưng mắt vẫn nhìn vào Cửu Ninh.
Đa Đệ đáp một tiếng, lặng lẽ liếc mắt đ.á.n.h giá Chu Gia Hành.
Hắn đứng dậy, cởi áo ngoài đặt lên giường, chỉnh lại chăn, rồi mới quay người đi ra ngoài.
Đa Đệ vắt khăn lau mồ hôi cho Cửu Ninh.
Thầm nghĩ: Hình như Chu sứ quân rất quan tâm đến Cửu nương... Cũng không phải là người xấu... ...
Chu Gia Hành bước ra khỏi lều.
Y sĩ đang chờ bên ngoài, trên vai đã phủ một lớp tuyết mỏng, thấy hắn ra ngoài, vội vã gạt tuyết rồi đi đến hành lễ.
Chu Gia Hành bước mấy bước, hỏi: "Là bệnh gì?"
Y sĩ hiểu tính cách của hắn, không dài dòng, cũng không tránh né, nói thẳng: "Không dối gạt Lang chủ, bệnh trạng của Cửu nương... Có chút giống chứng phong đầu."
Vân Mộng Hạ Vũ
Phong đầu là một loại bệnh mãn tính.
Chu Gia Hành dừng bước một chút.
Y sĩ vội vàng bổ sung: "Cũng có khả năng chỉ là do mệt mỏi quá độ, cộng thêm cảm lạnh gây ra, không nhất thiết là chứng phong đầu."
Chu Gia Hành không nói gì.
Cửu Ninh vẫn ở trong doanh trướng của Chu Gia Hành. Y sĩ không cần phải hỏi thăm, cũng biết quan hệ giữa họ chắc chắn không bình thường. Thấy Chu Gia Hành im lặng, y sĩ không dám lên tiếng.
Một lát sau, Chu Gia Hành phất tay, làm tuyết trên vai rơi xuống, hỏi: "Trên núi đơn sơ, d.ư.ợ.c vật có đủ không?"
Y sĩ giật mình, phản ứng lại rồi vội vàng nói: "Không thiếu thứ gì, lang chủ yên tâm."
Yên tâm?
Chu Gia Hành nhìn tuyết đang rơi nhẹ trước mặt, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nàng có quá nhiều điều kỳ lạ, bệnh cũng kỳ lạ...
Lúc ở phủ, nàng thường đột nhiên nói đau bụng, không chịu uống t.h.u.ố.c, không chịu gặp lang trung, một lát sau lại bình phục như không có gì, tiếp tục chơi đ.á.n.h đu, đá cầu với tỳ nữ, hay thi cưỡi ngựa với Thập Nhất lang và những người khác.
Với bao nhiêu điều kỳ quái như vậy, làm sao hắn có thể yên tâm?
Vậy nên... Nhất định phải theo dõi nàng thật c.h.ặ.t.
Cửu Ninh ghét uống t.h.u.ố.c.
Bởi vì nàng ít bị bệnh, chẳng những uống t.h.u.ố.c không có ích mà mấy hôm sau sẽ bị ép phải ở trong phòng dưỡng bệnh, chỉ được ăn đồ ăn thanh đạm, uống loại t.h.u.ố.c đắng ngắt.
Lần này bị bệnh thật, t.h.u.ố.c đã sắc xong bưng đến trước mặt. Dù toàn thân rã rời, còn chẳng buồn nhấc tay lên nhưng nàng vẫn không để Đa Đệ hầu hạ. Vì ghét vị đắng của t.h.u.ố.c, nàng bưng bát uống một hơi cạn sạch rồi nằm lại xuống gối.
--------------------------------------------------