Màn che lay động, hai ngón tay thon dài lướt qua, người trong xe bò cười hỏi: "Ung vương đang ở đâu?"
Nội thị ngạc nhiên.
Giọng nói uyển chuyển mềm mại...
Vị quý nhân này xuất hành thích để thị nữ đi theo sao?
Nội thị còn đang mơ hồ thì một giọng nói không chút quan tâm vang lên: "Thế thì gặp đi."
Giọng điệu tùy ý, hoàn toàn không kính sợ tôn thất của thân vương.
Trong lòng nội thị có hơi tức giận nhưng nhớ tới phân phó của Lý Chiêu, nên không dám nói gì mà quay lại bên cạnh Lý Chiêu nói: "Đại vương, thái độ của vị quý nhân kia rất ngạo mạn, chỉ để thị nữ truyền lời."
Lý Chiêu mỉm cười mang theo vài ý tự giễu.
Cần gì phải so đo những thứ này.
Khi ở Trường An, hắn ta cũng chỉ là một thân vương hữu danh vô thực, bị người khác quản chế, ngay cả hoạn quan trong cung đều có thể diễu võ dương oai trước mặt hắn ta, huống chi hiện tại hắn ta chỉ là một hoàng tộc sa sút chật vật trốn tránh xung quanh?
Lý Chiêu cất bước về phía xe bò.
Lúc này, bách tính xung quanh cũng phát hiện ra cỗ xe bò kia, họ nhao nhao nâng rau tươi, quả rừng, kỳ trân mang tới rồi tụ quanh.
Viêm Diên và thân binh vội ngăn bách tính nhiệt tình lại, lấy tượng trưng một ít đồ vật không đáng giá rồi khuyên mọi người rời đi.
Mọi người quanh quẩn bên cạnh xe bò, rất lâu cũng không muốn rời đi.
Lý Chiêu không đổi sắc, từng bước đến gần xe bò.
Vừa hay Viêm Diên đứng bên ngoài rèm xe nói vài lời gì đó, người bên trong vén rèm xe lên, một làn gió nhẹ thổi qua, rèm che như nước chảy d.a.o động, lớp rèm trong cùng tung bay.
Thoáng chốc, đám người yên tĩnh lại.
Khi lớp rèm mở ra, một nữ lang trẻ tuổi đang dựa nghiêng vào cạnh cửa sổ xe, mặc áo ngắn tay hẹp, váy lụa màu vàng, vai khoác áo lụa xanh đất, ngồi đó như vậy, mái tóc đen dày, da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, một đôi mắt cười như ẩn chứa đầy sao, ánh sáng như nước mùa thu.
Thấy rèm bị gió thổi lên, nàng không né tránh mà chỉ phất lớp rèm ngoài rồi mỉm cười chào mọi người.
Mọi người bị vẻ đẹp của nàng làm cho ngẩn ngơ, nhất thời không nói được gì. ...
Hôm nay Cửu Ninh ra khỏi thành nghênh đón Viêm Diên, nên đã sớm chuẩn bị lộ diện trước mọi người.
Viêm Diên là người của nàng, nếu nàng luôn không lộ diện, thế thì những ngày vất vả này của Viêm Diên chẳng khác nào làm xiêm y cho người khác.
Khi nhìn thấy Lý Chiêu giữa đám đông, một lần nữa Cửu Ninh cảm thấy may mắn vì mình đã không đến sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-516.html.]
Lý Chiêu cải trang xuất hành, chắc hẳn không chỉ đơn giản là vì biểu đạt cảm kích với Viêm Diên, mà hắn ta định nhân lúc này nhắc tới Hoàng đế Lý Hi ở trước mặt mọi người, lấy danh nghĩa Lý Hi thưởng cho Viêm Diên, nói như vậy, bách tính đương nhiên cho rằng tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của Lý Hi, thánh nhân anh minh.
Cửu Ninh không nhìn hắn ta lấy một cái, mỉm cười vẫy tay với bách tính bên đường.
Bách tính ban đầu ngơ ngác đã kịp phản ứng, vẻ mặt họ kích động, lần lượt quỳ xuống trước nàng.
Nghe nói vị quý nhân này có thân phận cao quý, là châu báu của biển cả lưu lạc nhân gian, nàng không chỉ có dung mạo như thiên tiên mà còn là một đại thiện nhân, những ngày qua đã làm rất nhiều việc thiện, trong lòng họ vô cùng biết ơn.
"Quý chủ đến!"
Tiếng reo hò phấn khích này truyền ra, người vây quanh càng nhiều hơn, chặn kín cả đường đi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thân binh liếc nhìn một vòng, thấy ở nơi xa còn có không ít người ùa về phía này, hắn ta nói: "Điện hạ, về thành trước ạ?"
Cửu Ninh cố gắng giữ nụ cười trên môi, gật đầu.
Đi mau đi mau, mặt cười sắp cứng đờ rồi.
Nhóm hầu cận tách nhóm người ra, dọn được một con đường, xe bò từ từ đi qua.
Dân chúng đi theo sau xe bò tận mấy dặm, sau khi hầu cận khuyên bảo hết lời mời dừng bước.
Cửu Ninh quay đầu nhìn ra sau.
Một biển người chen chúc lít nha lít nhít.
Mà nơi cuối đám người, Ung vương Lý Chiêu đứng yên tại chỗ, mặt đầy kinh ngạc, thậm chí là mờ mịt, ngẩn ngơ đưa mắt nhìn xe bò đi xa. ...
Một hồi sau, Lý Chiêu vẫn không nhúc nhích.
Vừa rồi rèm bị cuốn lên, trong xe chỉ có một người, nếu hắn ta nhìn không lần thì đó là nữ t.ử.
Chủ nhân của Viêm Diên không phải là tôn thất hay thân vương mà là một nữ t.ử.
Là nữ t.ử đã từng bị mình lợi dụng.
Nữ t.ử này lại chính là chủ nhân của Viêm Diên ư?
Nàng là quý nhân sớm đoán được tiên cơ mà đi vào phủ Thành Đô, chiêu mộ tù trưởng Khê Động, làm bộ khúc lớn mạnh, phái Viêm Diên đi cứu bọn họ?
Người từng bị hắn ta gài bẫy, lợi dụng là tiểu nương t.ử Chu gia... Ngoại sinh nữ của Tuyết Đình...
Lại là huyết mạch hoàng thất ư?
Gió nhẹ lướt qua, vốn khiến cho người ta cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm nhưng Lý Chiêu lại cảm thấy lưng ớn lạnh, rét buốt từng cơn.
--------------------------------------------------