Nhìn thấy mấy đồng liêu lần lượt trúng tên c.h.ế.t t.h.ả.m, chủ nhân bữa tiệc Hoàng Phủ Ninh Húc như rơi vào cơn ác mộng, hồn bay phách lạc. Chuyện này hoàn toàn không giống với kế hoạch!
Khi Lư công đích thân đến thuyết phục ông ta, rõ ràng nói rằng mục tiêu ám sát là Lý Nguyên Tông. Lư công còn hứa hẹn, sau khi Lý Nguyên Tông c.h.ế.t sẽ phong ông ta làm Tư không, có thể tự do chọn lựa các trọng trấn ở Hà Đông. Nhưng tại sao người c.h.ế.t lại là Tào Trung?
Ung vương không chỉ g.i.ế.c Tào Trung mà còn thẳng tay tàn sát các khách khứa trong yến tiệc, thậm chí cả đồng minh như ông ta cũng không được tha. Lý Chiêu là muốn g.i.ế.c sạch tất cả mọi người sao?
Điên rồi! Lý Chiêu tuyệt đối là điên rồi, g.i.ế.c bọn họ, thiên hạ chắc chắn sẽ đại loạn. Nhưng việc đó mang lại lợi ích gì cho hắn ta?
Bên tai không ngừng vang lên những tiếng thét t.h.ả.m thiết, Hoàng Phủ Ninh Húc toàn thân run rẩy, không dám nghĩ xem Lý Chiêu còn giấu bao nhiêu thủ đoạn phía sau. Khi thấy khóe mắt lóe lên một mũi tên độc đang bay về phía mình, ông ta vội kéo một thân binh bên cạnh chắn đỡ. Đồng thời nhanh ch.óng cởi bỏ áo gấm trên người, lặng lẽ trà trộn vào đám thân binh.
Dù các t.ử sĩ của Lý Chiêu chuẩn bị kỹ lưỡng và đông đảo, nhưng rốt cuộc vẫn không sánh được với các thân binh giàu kinh nghiệm trận mạc. Cuộc tàn sát kéo dài, thế cục dần nghiêng về phía các thân binh, t.ử sĩ bắt đầu bị áp chế.
Khi các khách khứa thầm thở phào nhẹ nhõm, vài tiếng hét t.h.ả.m đột nhiên vang lên từ giữa đám người. Thân binh của chính họ bỗng quay ngược lại, rút đao ám sát chủ nhân. Những người không kịp phòng bị c.h.ế.t dưới lưỡi đao của chính cận vệ mình, mơ màng hồ đồ trở thành những vong hồn oan khuất.
Các tân khách đều sởn tóc gáy, không biết Lý Chiêu còn giấu bao nhiêu cái bẫy?
Không rõ ai là người đầu tiên hoảng loạn, nhưng bầu không khí trong sảnh lập tức trở nên nghi kỵ. Không chỉ mất niềm tin vào đồng liêu cùng đến dự tiệc, họ còn bắt đầu hoài nghi cả thân binh bên cạnh. Một trung lang tướng, khi thấy biểu cảm kỳ lạ của người hầu cận, lập tức ra tay trước, một đao c.h.é.m c.h.ế.t kẻ đó.
Ngay lập tức, tiếng đao c.h.é.m nhau vang lên khắp nơi. Mọi người ra tay không khoan nhượng, chỉ còn một mục tiêu: Tiêu diệt kẻ thù, không để lỡ bất kỳ ai, dù đó là kẻ địch hay đồng minh!
Giữa khói đen và mùi m.á.u tanh nồng nặc, Tư không Lý Nguyên Tông được hộ vệ bảo vệ, rút khỏi đại sảnh. Trước khi rời đi, ông ta quay đầu lại nhìn đám tàn sát phía sau, tấm tắc vài tiếng, rồi cười nói với hộ sĩ bên cạnh: "Tên ma ốm Ung vương này quả thực lợi hại hơn huynh đệ Lý Hi của hắn ta! Ta thích tiểu t.ử đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-235.html.]
Các hộ vệ mồ hôi đầm đìa, trong lòng thầm kêu khổ: Đến nước này rồi, Tư không ngài có thể tập trung chạy trốn được không?
Nhưng Lý Nguyên Tông vẫn ung dung, vuốt râu dài, cười lớn: "Chỉ tiếc, chút mưu kế này cùng lắm chỉ đối phó được hạng hoạn quan như Tào Trung. Muốn vây được ta? Ung vương vẫn còn non lắm!"
Các hộ vệ đã biết tật xấu của Lý Nguyên Tông, vừa chiến đấu với t.ử sĩ, vừa ra sức tâng bốc ông ta: "Tư không anh hùng vô địch!"
Lý Nguyên Tông đắc ý cười ha hả, rồi quay sang phân phó nghĩa t.ử A Sử Na Bột Cách: "Lý Chiêu không thể c.h.ế.t dễ dàng như vậy! Ta còn cần giữ mạng hắn ta để dùng. Ngươi mau đi bắt sống hắn ta, tuyệt đối không được để hắn ta c.h.ế.t trong tay người!"
Vân Mộng Hạ Vũ
A Sử Na Bột Cách tay cầm trường cung, vừa b.ắ.n liền hạ gục ba t.ử sĩ cầm đao, bình tĩnh đáp: "Đợi nghĩa phụ ra khỏi phủ Thứ sử, hài nhi sẽ đi tìm Ung vương."
Lý Nguyên Tông cau mày mắng: "Lão t.ử còn chưa c.h.ế.t đâu! Đám người này chẳng thể làm khó ta! Ngươi mau đi ngay, nếu Lý Chiêu c.h.ế.t trong tay kẻ khác, chẳng phải đáng tiếc lắm sao?"
Nói xong, ông ta không ngừng thúc giục.
Đám hộ vệ trong lòng chỉ biết ngửa mặt thở dài. Ngài đã muốn tạo phản, sao lại quan tâm sống c.h.ế.t của Ung vương làm gì? Chẳng phải hắn ta c.h.ế.t sẽ tốt hơn sao?
Lý Nguyên Tông không biết bọn thuộc hạ đang c.h.ử.i thầm mình. Ông ta lạnh lùng giáng một quyền về phía nghĩa t.ử, quát: "Quân lệnh như núi, mau cút!"
A Sử Na Bột Cách nhíu mày, đảo mắt nhìn quanh một lượt. Thấy mấy vị nghĩa huynh cùng tiểu lang quân đều đang theo sát nghĩa phụ, những tên hộ vệ bên cạnh cũng đã ép lui đám t.ử sĩ vào góc. Gã ta trầm giọng đáp lời, sau đó xoay người rời đi, mấy cái nhảy đã vượt qua tường cao.
Lý Nguyên Tông nhìn bóng dáng nghĩa t.ử biến mất sau tường, hài lòng gật đầu. Ông ta vừa định xoay người nói gì đó thì một thanh trường đao bất ngờ bổ thẳng về phía mình.
Thanh đao sắc bén rít lên, mang theo luồng khí lạnh như băng. Lý Nguyên Tông trợn trừng mắt, đôi môi mấp máy, chỉ kịp nghe thấy tiếng lưỡi đao xuyên qua áo giáp, đ.â.m mạnh vào giáp hộ vệ bên cạnh.
--------------------------------------------------