Bát nương chẳng nhớ Trịnh Đại lang là ai... Điều này chứng tỏ dung mạo đối phương tầm thường, không để lại ấn tượng gì với nàng ấy.
Mãi đến khi gặp Trịnh Đại lang, nàng ấy mới nhớ ra.
Có lần nàng ấy cùng các tiểu nương t.ử khác đi đạp thanh ngoài ngoại ô, nhìn thấy một thiếu niên mỹ mạo, lập tức động lòng, đuổi theo người ta một đoạn dài, không ngờ đi lạc vào rừng, đúng lúc các lang quân đang săn b.ắ.n, một con báo mèo từ bụi rậm lao ra làm nàng ấy kinh hãi ngã khỏi lưng ngựa.
Chính Trịnh Đại lang đã cứu nàng ấy.
Khi ấy, tâm trí Bát nương chỉ toàn hình bóng của thiếu niên đẹp trai kia. Nàng ấy còn đang nghĩ cách dò la gia thế đối phương, xem người ta đã có thê t.ử hay chưa... Thì Trịnh Đại lang đến cầu hôn!
Nàng ấy làm sao có thể gả cho một nam nhân dung mạo bình thường, lẫn trong đám đông cũng chẳng ai nhận ra chứ?
Vân Mộng Hạ Vũ
Bát nương không mấy hài lòng với hôn sự này.
Nhưng nàng ấy đã trì hoãn vài năm, tuổi không còn nhỏ, mà Thập Nhất lang lại sợ nàng ấy bị ép gả đi như Cửu Ninh, liền khuyên nàng ấy sớm định thân, nàng ấy không dám chống đối phụ mẫu, đành c.ắ.n răng đồng ý.
"Cửu nương, muội không biết đâu, tỷ phu của muội thật là... Thật là..." Bát nương giờ nghĩ lại vẫn tức: "Ta gả cho hắn nửa năm trời còn chẳng nhớ rõ dung mạo hắn! Sao khuôn mặt của hắn có thể tầm thường đến thế chứ?"
Cửu Ninh bật cười.
Bát nương có thể nói về phu quân mình bằng giọng điệu như vậy, chứng tỏ nàng ấy thực sự thích Trịnh Đại lang, mà Trịnh Đại lang cũng thực lòng đối tốt với nàng ấy. Nếu không, hai người sao có thể sống hòa thuận, êm ấm như thế?
"Bát Tỷ... Tỷ không để tỷ phu đến đây, chỉ vì tỷ phu không đẹp trai thôi sao?"
Bát nương ngượng ngùng một lúc, rồi gật đầu, thành thật thừa nhận.
Trước đây nàng ấy luôn nói muốn lấy một mỹ nam t.ử, còn nhờ Cửu Ninh giúp mình để mắt tìm kiếm. Giờ nàng ấy lại gả cho một người dung mạo bình thường, chẳng có điểm nổi bật nào nên không dám đưa Trịnh Đại lang ra ngoài.
Cửu Ninh cười, khẽ lắc đầu.
Trịnh Đại lang chắc chắn đã nghe không ít lời phàn nàn của Bát nương về dung mạo của hắn ta.
Bát nương kể thêm vài chuyện trong nhà, sau đó ho khan vài tiếng, rồi ngừng lại. Mỗi lần nàng ấy quay về Giang Châu đều như làm chuyện trộm cắp, không muốn để Trịnh Đại lang gặp gỡ những tỷ muội thân thiết ngày xưa của nàng ấy. Trịnh Đại lang tức đến c.h.ế.t nhưng vẫn phải cùng nàng ấy ngồi xe, vì trong những trường hợp không cần lộ mặt, hắn ta có thể ở yên trong xe.
Lần này đến gặp Cửu Ninh, Trịnh Đại lang thậm chí còn không có cả tư cách đi cùng.
"Đúng rồi... Ngũ nương đã viết thư cho ta." Mắt Bát nương đỏ hoe, nắm lấy tay Cửu Ninh, nghẹn ngào nói: "Cửu nương, cảm ơn muội."
Chỉ có những tiểu nương t.ử như các nàng mới hiểu được cảm giác vô vọng khi bị gia tộc gửi đi. Các nàng sẵn lòng hy sinh vì gia tộc nhưng sự hy sinh đó lại không được gia tộc trân trọng. Nếu các nàng là nam nhân còn có thể lập công danh sự nghiệp nhưng họ là nữ nhân, sau khi xuất giá, cả đời chỉ có thể sống trong nội trạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-652.html.]
Cửu Ninh vỗ vỗ vai Bát nương.
Bát nương càng thêm nghẹn ngào, mắt đỏ hoe: "Cửu nương, muội nhất định phải sống thật tốt. Chúng ta đều phải sống thật tốt."
"Muội sẽ sống tốt." Cửu Ninh khẽ đáp.
Thị vệ mang đến món quà nàng chuẩn bị cho nhi t.ử Bát nương. Hai tỷ muội ngồi xuống hàn huyên, cười nói một hồi. Hai má Bát nương đỏ bừng, lại lặp lại câu: "Tỷ phu của muội đối xử với ta rất tốt, chỉ là dung mạo không được đẹp."
Cửu Ninh không trêu nàng ấy, sợ rằng chọc ghẹo sẽ khiến nàng ấy giận dỗi quay về rồi trút giận lên Trịnh Đại lang.
Đến lúc chia tay, nước mắt Bát nương tuôn như mưa.
Một người muội muội xinh đẹp như vậy, thế mà lại phải xa mình đến thế.
Nhi t.ử nàng ấy đói bụng tỉnh giấc, đang khóc oe oe trong xe nhưng nàng ấy làm như không nghe thấy, chỉ ôm lấy Cửu Ninh mà khóc.
Cửu Ninh dở khóc dở cười, nhẹ giọng an ủi, tiễn nàng ấy lên xe bò.
Bát nương lưu luyến không rời, nghẹn ngào nói: "Sau này ta sẽ lên kinh đô thăm muội! Chờ khi không còn chiến sự nữa."
Cửu Ninh buông màn xe: "Được, muội sẽ chờ tỷ."
Xe bò chậm rãi đi xa.
Cửu Ninh đứng tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng dáng họ dần biến mất trong ánh chiều tà nhạt màu vàng kim.
Ánh chiều tà lụi dần, mây hồng cuồn cuộn, giữa bầu trời vàng óng ánh, tiếng vó ngựa vang lên.
Một người một ngựa, khoác trên vai sắc vàng ánh dương, chậm rãi tiến về phía nàng.
Chỉ có một người.
Ông lưng quay về phía ánh sáng, thân hình cao lớn, vai lưng thẳng tắp. Mặc dù tuổi đã cao nhưng khí khái anh dũng vẫn còn đó, như một con đại bàng đang sải cánh lượn thấp, quanh người toát ra khí thế uy nghiêm nhàn nhạt.
Cửu Ninh mỉm cười.
A ông đã đến.
Nhìn Chu đô đốc đến gần, Cửu Ninh bỗng nhớ lại nhiều năm trước, cảnh Chu đô đốc dẫn nàng đi xem bia cấm dìm nữ hài.
--------------------------------------------------