Rõ ràng, đây mới là điểm quan trọng.
Hơn nữa, hôm nay hắn lại đảo ngược thế cục, từng bước ép sát, vòng này nối tiếp vòng khác, suýt chút nữa đã phá tan hàng rào phòng thủ trong tâm trí nàng.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, Chu Gia Hành đột nhiên từ bỏ.
Từ bỏ thật sự quyết đoán, thật sự dứt khoát, như thể người đã liên tục chất vấn nàng trước đó là một người hoàn toàn khác.
Hắn dường như nắm chắc phần thắng trong tay nhưng cuối cùng người thua lại là hắn.
Cửu Ninh thoát được một kiếp nhưng nàng không hề cảm thấy vui mừng như vừa sống sót sau tai nạn.
Ngược lại, trong đầu nàng rối bời, hỗn loạn đến mức không thể gỡ ra.
Như một mớ bột nhão bị trộn lẫn, nát bươm.
Loại cảm xúc khó hiểu này, sự bực bội, giận dữ, cả người nóng bừng như m.á.u dâng trào, không thể kiềm chế nổi cơn tức giận... Thật xa lạ.
Nàng cũng biết giận, cũng sẽ táo bạo, cũng có những lúc giận đến muốn hộc m.á.u.
Nhưng cảm giác tức giận hiện tại, cái cảm giác khiến đôi mắt nàng cay xè, căng trướng lại hoàn toàn khác trước đây.
Các tiểu đệ bỏ rơi nàng, lừa dối nàng, nàng chỉ giận một hồi rồi quên sạch bọn họ.
Cũ không đi thì mới sẽ không đến, dù sao cũng chỉ là những kẻ được nàng mua bằng tiền, không cần phải để tâm làm gì.
Nhưng Chu Gia Hành lại nghi ngờ nàng, điều đó khiến nàng có cảm giác bị sỉ nhục, bị xem thường.
Nàng biết bản thân không đủ tự tin, bởi vì nàng luôn mang theo một bí mật không bao giờ có thể thổ lộ cùng ai.
Giải thích thì quá phiền phức mà nàng cũng chẳng muốn giải thích. Ngay cả chính nàng cũng còn chưa hiểu rõ mọi chuyện!
Nhưng... Kể từ lần ở bên ngoài Vĩnh An tự, khi nàng nhận cành hoa mà Chu Gia Hành trao cho... Nàng thật sự đã không còn lừa dối hắn nữa.
Thật sự. ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-430.html.]
Cửa sổ vừa đóng lại đột nhiên phát ra tiếng kẽo kẹt, sau đó là những tiếng động nhỏ nhẹ. Một bóng dáng nhỏ bé rón rén bò vào trong nhà, dọc theo góc tường, từng bước nhẹ nhàng tiến lại gần giường.
"Cửu nương?"
Cửu Ninh giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên nhìn.
Đa Đệ ngồi xổm ngay trước mặt nàng, vẻ mặt đầy lo lắng, giọng nói run rẩy: "Cái tên Chu sứ quân đó thật đáng sợ! Chúng ta mau chạy thôi!"
Lúc đang say ngủ, nàng ta đột nhiên bị đưa vào Đại Minh cung được canh giữ nghiêm ngặt. Sau khi tỉnh lại, Đa Đệ sợ đến mức tay chân không biết phải đặt vào đâu. May thay, người dẫn các nàng đi là võ tăng của Tuyết Đình, thái độ rất hòa nhã nên nàng ta mới không hét lên. Nhưng hoàng cung quá lớn, quá uy nghiêm và cũng quá nguy hiểm, khiến Đa Đệ hoàn toàn không dám ở lại lâu. Nàng ta sợ chỉ cần sơ ý một chút sẽ bị Kim Ngô vệ tuần tra bắt gặp rồi mất đầu. Vậy nên, khi Cửu Ninh nói muốn xuất cung tìm Chu Gia Hành, nàng ta lập tức gật đầu đồng ý mà không hề do dự.
Đi đâu cũng được, miễn là không phải ở lại nơi nguy hiểm như hoàng cung!
Trên đường đến phía Bắc, Cửu Ninh thỉnh thoảng giúp Chu Gia Hành xử lý vài việc vặt. Những lúc rảnh rỗi, nàng vẫn luôn chăm chỉ học phương ngôn, tiện thể dạy lại cho Đa Đệ. Cả hai nói phương ngôn đã khá trôi chảy, nhờ vậy mới an toàn rời khỏi Đại Minh cung đến tìm Chu Gia Hành.
Nhưng Chu Gia Hành lại không có ở đó, ngay cả A Sơn và những người đi theo hắn cũng biến mất.
Đa Đệ ở lại bầu bạn với Cửu Ninh suốt một đêm.
Sáng nay, bên ngoài phường bỗng nhiên náo loạn. Nhiều phú hộ vội vã thu dọn hành lý, hốt hoảng rời khỏi nhà. Nghe nói một tòa đại trạch gần đó bốc cháy, ngọn lửa nhanh ch.óng lan rộng, thiêu rụi gần nửa toà phường.
Cửu Ninh nghe thấy tiếng ồn ào, liền bắt lấy vài người qua đường để hỏi chuyện, nhưng không ai nói rõ được nguyên do. Lo lắng rằng có chuyện xảy ra với nhóm người của Viêm Diên đang chờ ngoài thành, nàng quyết định bảo Đa Đệ ra khỏi thành để báo tin, còn mình thì đi tìm Tuyết Đình.
Tuy nhiên, lại lo rằng Chu Gia Hành không tìm được nàng nên nàng quay trở lại. Sau đó, nàng bị Chu Gia Hành vác về phòng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửa thành đã đóng, Đa Đệ không ra ngoài được. Bất đắc dĩ, nàng ta chỉ đành quay lại đường cũ.
Phát hiện tình hình không ổn, nàng ta cũng không dám lộ diện ngay. Lặng lẽ lẻn vào nhà từ một cái lỗ hổng ở nhà bếp, trốn vào một góc khuất ít ai chú ý. Vừa đứng yên, một đôi giày đột nhiên bay ra, sượt qua vai nàng ta rồi rơi xuống đất.
Nàng ta hoảng sợ, tim như muốn nhảy lên tận cổ họng. Lặng lẽ ngó vào trong phòng, suýt nữa hét lên.
Nhị lang... Chu Gia Hành lại đối xử với Cửu nương như thế!
Hắn đè Cửu nương xuống giường, động tác như đang kéo mạnh xiêm y của nàng, thậm chí cả giày cũng bị cởi ra!
Khoảng cách quá xa, nàng ta không nghe rõ hai người đang nói gì. Ánh đèn mờ mờ khiến biểu cảm của họ cũng không rõ ràng. Nhưng có một điều không thể nghi ngờ, dáng vẻ của Chu Gia Hành lúc này không có chút ý tốt.
--------------------------------------------------