Cửu Ninh nhướng mày: "Vậy điều kiện của Sứ quân là gì?"
Trên trời sẽ không có bánh nhân thịt rơi xuống, Chu thứ sử sẽ không giúp nàng vô cớ.
Nàng rất thản nhiên, không có sự thương cảm, sợ hãi, bất an, tự ti hay bất kỳ cảm xúc nào khác sau khi bị vạch trần thân thế, thản nhiên đến nỗi Chu thứ sử gần như nghi ngờ rằng nàng đã sớm biết mình không phải huyết mạch của Chu gia.
Chu thứ sử im lặng một lúc, nói: "Cháu không cần phải trả giá gì, chỉ cần đến Ngạc Châu ở hai năm là được. Tiết độ sứ sẽ không làm hại cháu, ông ta chỉ cần một con tin biết nghe lời. Sau hai năm, ta sẽ để Tam lang tới đón cháu về."
Cửu Ninh hỏi ngược lại: "Nếu ta không đồng ý thì Sứ quân sẽ làm thế nào?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu thứ sử vung tay áo, đ.á.n.h rơi một quân cờ: "Chỉ có người c.h.ế.t mới không tiết lộ bí mật... Cửu nương, tổ phụ của cháu hiện không ở Giang Châu."
Ông ta không nói rõ nhưng ý vẫn rất rõ ràng.
Chu đô đốc không ở đây, Chu thứ sử muốn g.i.ế.c nàng, dễ như trở bàn tay. Chờ Chu đô đốc trở về thì đã muộn.
Cửu Ninh lẩm bẩm: "Nói như vậy, ta chỉ có thể tới Ngạc Châu."
"Năm đó mẫu thân của cháu nguyện ý gả cho phụ thân cháu cũng là quyết định sau khi đã cân nhắc lợi ích." Chu thứ sử chậm rãi nói: "Cửu nương, cháu còn nhỏ, khi lớn lên sẽ hiểu, nhượng bộ chưa chắc là thất bại. Cháu đã đổi lấy mười mấy thành trì cho Giang Châu, sau này cho dù thân thế của cháu có bại lộ thì Chu gia cũng không ai dám thương tổn cháu."
Cửu Ninh không nói gì.
Chu thứ sử nói tiếp: "Tổ phụ của cháu luôn là người như vậy, tùy ý, nghĩ gì thì làm nấy, đệ ấy có bản lĩnh, ta không bằng đệ ấy nhưng đệ ấy quá trọng tình cảm, trong mắt và trong lòng không có Giang Châu, chỉ có tiểu gia của mình... Đệ ấy quá cố chấp, ta chỉ có thể làm như vậy."
Cửu Ninh lộ vẻ suy tư một lúc, hỏi: "Sứ quân có định nói cho ngài ấy biết ta không phải tôn nữ của ngài ấy không?"
Chu thứ sử liếc nhìn nàng, lắc đầu.
"Cửu nương, ta hiểu tổ phụ của cháu, cả đời đệ ấy ghét nhất bị lừa dối... Dù ta ép cháu hy sinh, cũng không muốn thấy cháu rơi vào cảnh không ai che chở. Yên tâm, ta đã an bài ổn thỏa, tổ phụ của cháu sẽ không nghe thấy bất kỳ tin đồn nào."
Nói xong, ông ta vẫy tay về phía ngoài cửa.
Đám hầu cận của ông ta nhận lệnh, áp giải Hàm Thiền, Kim Dao đều đang bị trói hai tay ra sau lưng bước vào chính sảnh.
Các thị tỳ chưa từng trải qua chuyện này, sợ đến toàn thân run rẩy.
Nhưng khi mắt giao với Cửu Ninh, họ lập tức giấu đi vẻ sợ hãi, cố gắng nở một nụ cười, như muốn cho Cửu Ninh thấy rằng họ không hề sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-357.html.]
Cửu nương, đừng lo cho chúng nô tỳ, chúng nô tỳ không sợ!
Cửu Ninh nhắm mắt lại, nàng đã sớm đoán được Chu thứ sử sẽ làm như vậy, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.
Chu thứ sử sai người mang b.út mực tới, nói: "Cửu nương, tỳ nữ của cháu rất trung thành, ta sẽ thay cháu chiếu cố họ thật tốt."
Cửu Ninh cười lạnh, nhận lấy cây b.út đưa tới trước mắt.
Chu thứ sử thở dài, nói: "Ta biết cháu và tổ phụ cháu có ám hiệu đã ước định, phong thư này ta sẽ đọc nội dung, cháu viết theo, có một điểm không giống hoặc là không bình thường, tỳ nữ của cháu có thể thiếu một người. Cửu nương, cháu nghĩ kỹ rồi mới hạ b.út..."
"Ta hiểu." Cửu Ninh ngắt lời Chu thứ sử: "Nếu ta không phải người Chu gia, ở Giang Châu chưa chắc tốt hơn ở Ngạc Châu. Sứ quân đọc đi."
Chu thứ sử dừng lại một chút, nhìn Cửu Ninh với ánh mắt có chút kìm nén sự tán thưởng.
Ông ta thở dài, nếu Cửu Ninh thực sự là hài t.ử của Chu gia thì thật tuyệt biết bao!
Đáng tiếc.
Chu thứ sử đọc một câu, Cửu Ninh chiếu theo viết một câu.
Phong thư này lấy giọng điệu của nàng viết cho Chu đô đốc, trong thư nàng bày tỏ nguyện ý chủ động tới Ngạc Châu, xin Chu đô đốc đừng tức giận, một khi thỏa thuận đã đạt thành thì không thể thay đổi. Nàng muốn đến Ngạc Châu chơi trong hai năm, sau hai năm sẽ trở về, xin Chu đô đốc đừng lo lắng nhiều, cuối thư nàng còn nũng nịu nói rằng trước đây nàng nói muốn tới huyện Thanh Trúc chỉ là để lừa Chu đô đốc, nàng thu dọn hành lý là để tới Ngạc Châu.
Sau khi viết xong thư, Chu thứ sử cẩn thận kiểm tra mấy lần rồi bảo người cất kỹ.
"Cửu nương, ta sẽ giữ lời hứa, cháu cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Một khi ta đã dám gửi cháu đến Ngạc Châu, sẽ không sợ cháu sinh sự ở Ngạc Châu đâu."
Cửu Ninh liếc nhìn các thị tỳ bị dẫn đi: "Sứ quân tin rằng mình nắm chắc toàn cục sao?"
Chu thứ sử cười khổ, lắc đầu.
"Không ai có thể đoán được sau này, ta cũng không thể. Chỉ có thể đi một bước tính một bước."
Ông ta nhìn Cửu Ninh thật sâu vài lần.
"Cửu nương, bảo trọng thật tốt, đừng hành động thiếu suy nghĩ."
--------------------------------------------------