Bị phản bội cũng thôi, họ lại còn tiện tay cướp lấy số bạc mà nàng tích cóp được!
Mấy ngày nay, nàng phải dựa vào chút lương thực còn sót lại để chống chọi đến Bắc Cương, đói đến mức trước n.g.ự.c dính vào sau lưng, lại đụng phải một trận mưa lớn, còn bị những hạ nhân trong trúc lâu giễu cợt...
Cửu Ninh càng nghĩ càng cảm thấy xót xa nhưng lại không muốn bộc lộ yếu thế trước mặt nam nhân, nhân lúc nam nhân không chú ý, nàng nhặt đôi giày lên, ưỡn n.g.ự.c, lạnh lùng nói: "Ngươi chờ đó đi, ta sẽ còn quay lại!"
Người đàn ông làm động tác đứng dậy.
Cửu Ninh nhanh ch.óng đề phòng, không kịp mang giày đã cất đôi giày của mình rồi quay đầu nhanh chân chạy.
Khí thế quan trọng, mạng cũng quan trọng!
Nam nhân nhìn cửa sổ rộng mở, im lặng một lúc rồi lắc đầu bật cười.
"Tướng quân!"
Hộ tòng canh giữ ngoài phòng nghe được động tĩnh, lần lượt rút kiếm: "Có cần đuổi theo không ạ?"
Nam nhân khoát tay: "Khoan đã."
Nàng ngay cả giày cũng không mang... Chờ nàng mang giày vào trước đã, Bắc Cương lạnh như vậy, lại vừa mới mưa cả đêm, bùn lầy khắp nơi, đi chân trần không tốt.
Nam nhân đứng lên, bước tới bên giường.
Trong chăn được lật ra vẫn còn vương chút hơi ấm của nàng, phảng phất tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ thoang thoảng.
Hắn cúi đầu khẽ vuốt cái gối, đầu ngón tay vẫn còn nhớ rõ cảm giác lướt qua đôi môi nàng. Giọng nói không còn vẻ ôn hòa nữa nói: "Đi theo nàng ấy."
Khóe mắt hầu cận hiện lên vẻ khó xử nhưng lại không dám trái lệnh, do dự hỏi: "Nếu nàng ta lại thu nhận nhân thủ thì sao?"
Thành thật mà nói, họ đều rất bội phục Cửu Ninh, chiến bại nhiều lần mà vẫn không nổi giận, một lòng một dạ đuổi g.i.ế.c Đại tướng quân của họ, nếu không phải lập trường đối địch thì họ thật sự muốn vỗ tay khen ngợi nàng.
Nam nhân mỉm cười, trên mặt thoáng hiện vài phần hung hãn.
"Giống như trước đây."
Hắn sẽ không cho phép bên cạnh nàng có trợ thủ khác tồn tại, nếu nàng muốn g.i.ế.c hắn, vậy thì cứ đi theo hắn là được rồi.
Tốt nhất là cả đời. ...
Bên ngoài nhà lại bắt đầu mưa, tiếng mưa vừa lớn vừa vang dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-355.html.]
Cửu Ninh xoa mi tâm, dần tỉnh lại.
Không rõ có phải vì bị mưa thấm ướt hay không, mà vừa rồi trong giấc mơ, nàng dường như cũng bị mưa xối ướt sũng.
Nàng cúi đầu nhìn đôi tay mình, mơ hồ nhớ rằng mình trong giấc mơ, dường như lớn hơn hiện tại vài tuổi. Đáng tiếc, dù đã trưởng thành có thân thủ linh hoạt nhưng võ nghệ vẫn tầm thường, so với vị Đại tướng quân kia quả thực chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Vì thế, nàng đành phải tìm đường khác, chỉ chờ lúc Đại tướng quân gặp xui xẻo mà ra tay ám sát, vậy mà vẫn thường xuyên thất bại.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn thành công g.i.ế.c Đại tướng quân, tuy nàng đã quên là ra tay thế nào...
Nhưng nếu nàng còn có ý thức thì có nghĩa nhiệm vụ chưa thất bại.
So với tình cảnh trước mắt, g.i.ế.c người quả là cách giải quyết đơn giản hơn nhiều!
Cửu Ninh buộc tóc dài lên, đứng dậy rời giường.
Ánh sáng ngoài phòng lờ mờ, trong viện yên tĩnh.
Cửu Ninh không thích quản thúc những thị tỳ, trong hành lang đình viện luôn vang vọng tiếng cười nhẹ nhàng vui vẻ của các thị tỳ, hiếm khi nào yên tĩnh như bây giờ.
Im lặng đến mức ngay cả chiếc lá táo rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ mồn một.
Nàng rót một tách trà lạnh uống xong, nhận ra cổ họng vẫn vừa khàn vừa đau, khi nuốt nước xuống cổ họng dường như còn sưng hơn cả đêm qua.
Vân Mộng Hạ Vũ
Kim Dao và Hàm Thiền lần lượt trở về Bồng Lai các, cả hai đều thất thần.
Sắc mặt Hàm Thiền xám xịt: "Cửu nương, Thập Nhất lang đã từ núi trở về, Tuyết Đình sư phụ không ở Vĩnh An tự... Ngài ấy vừa hay vân du."
Kim Dao khóc nức nở nói: "Tam lang cũng không ở nhà tiên sinh, Ẩm Mặc nói ngài ấy ra ngoài thành ngắm hoa với đồng bạn, không biết khi nào thì trở về."
Chu đô đốc không có ở đây, Chu Gia Huyên không có ở đây, ngay cả Tuyết Đình cũng không có.
Điều này thật sự rất kỳ lạ.
Hiện tại người làm chủ Chu gia là Chu thứ sử, mà đúng lúc Chu thứ sử nổi lên tranh chấp với Chu đô đốc vì chuyện ông từ chối minh ước với Ngạc Châu.
Cửu Ninh ngủ một giấc no nê, tâm trạng đã bình phục, khép c.h.ặ.t vạt áo, nhẹ giọng nói: "Các ngươi đi hỏi thăm, xem có phải gần đây bên cạnh Chu Gia Ngôn có thêm ai lạ mặt hay không, trợ tá, hạ nhân, bằng hữu, lão sư... Bất kể là ai, hỏi thăm cho rõ ràng."
Chu Gia Ngôn vừa phát hiện ra chút ít manh mối đã không thể chờ đợi mà đến thị uy với nàng, tuyệt không phải kiểu được an bài trước, khiến tất cả mọi người vừa lúc đều không ở đây, bên cạnh hắn ta chắc hẳn có cao nhân tương trợ.
Giờ ngẫm lại, có lẽ ngay cả việc Chu Gia Huyên bất ngờ thắng trong trận đấu đó cũng là một phần kế hoạch của người đó, khiến quan hệ giữa hai huynh đệ và giữa phụ t.ử trở nên căng thẳng, rồi Chu Gia Huyên rời khỏi Chu gia...
--------------------------------------------------