Lý Chiêu chậm rãi bước xuống hành lang dài, đón lấy ánh nắng ch.ói lọi, lắc đầu: "Không, nàng không phải đang nghi ngờ ta."
Rõ ràng đang nói cho hắn ta rằng có người đang mượn danh nghĩa của hắn ta để gây rối, không phải là một lời đe dọa, chỉ đơn giản là muốn hắn ta hiểu rõ chuyện này.
Người hầu cận lo lắng nói: "Dù bệ hạ tin tưởng người nhưng nếu có người mượn danh nghĩa của người để gây chuyện, chắc chắn Đại tướng quân sẽ sinh ra bất mãn."
Đại tướng quân mà hắn ta đang ám chỉ là Chu Gia Hành.
Lý Chiêu cúi đầu, tay đặt trên vạt áo trước n.g.ự.c.
Cửu Ninh đưa cho hắn ta bản sao b.út ký Võ Tông.
Là nàng khuyên bảo Chu Gia Hành giữ lại cho hắn ta. Mặc dù trước kia hắn ta không đối xử tốt với nàng nhưng nàng không so đo hiềm khích trước đây, vẫn duy trì cải cách và trị quốc. Trong mắt nàng, người đường huynh như hắn ta vẫn có những phẩm chất đáng khen đúng không?
Hắn ta ho khan một tiếng, ngẩng đầu, tiếp tục đi về phía trước. ...
Cửu Ninh chợp mắt một lát.
Trong nửa mê nửa tỉnh, nàng nghe thấy tiếng sột sột soạt soạt, có người nằm xuống bên cạnh nàng.
Nàng hiện tại là Hoàng đế, bên ngoài có Kim Ngô vệ gác, chỉ có Chu Gia Hành mới dám trực tiếp vào nội thất nằm bên cạnh nàng, không còn ai khác có khả năng.
"Nhị ca."
Nàng dụi dụi mắt ngồi dậy.
Chu Gia Hành nằm bên ngoài cẩm sập, đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt mệt mỏi.
Chuẩn bị xuất quân đi trừng phạt Hà Đông quân, mấy ngày qua hắn đi sớm về khuya, vội vã đến nỗi chân không chạm đất. Hôm nay khi vào triều cũng không thấy bóng dáng đâu.
Cửu Ninh ngồi xếp bằng bên cạnh, cúi đầu nhìn hắn, mỉm cười nhẹ giọng nói: "Hôm nay khi vào triều, Lý Chiêu đã khiến Lư công tức giận đến mức c.h.ế.t lặng."
Chu Gia Hành khẽ ừ một tiếng.
Thấy hắn thật sự mệt mỏi, Cửu Ninh không nói gì, nàng suy nghĩ một lúc rồi bò sang bên kia lấy chiếc chăn, mở ra và đắp lên người Chu Gia Hành. Như cách hắn đã chăm sóc nàng, nhẹ nhàng vỗ hai cái.
"Chàng ngủ đi, ta sẽ ra ngoài chốc lát."
Nàng đã đắp chăn cho hắn, nói xong rồi nâng chân muốn trèo qua người hắn.
Mới vừa nâng tay lên đã bị Chu Gia Hành giữ lại. Hắn vẫn nhắm mắt, nắm lấy tay nàng và đặt lên n.g.ự.c mình, tay còn lại ôm lấy vai nàng: "Ở lại với ta."
Bị hắn nhẹ nhàng nhấn xuống, một chân Cửu Ninh đặt trên chân hắn, cả người đổ lên người hắn, đầu gối co lên, đúng lúc chạm vào một nơi không nên chạm.
Cửu Ninh thầm nghĩ không tốt, trừng lớn đôi mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-695.html.]
Chu Gia Hành chưa bao giờ kêu đau giờ lại chau mày, rên một tiếng, toàn thân đều run lên một chút.
Nghe thấy tiếng của hắn, giống như rất đau...
Cửu Ninh chột dạ mà thu hồi đầu gối: "Nhị ca, ta không phải cố ý..."
Chu Gia Hành mở to mắt, đôi mắt đầy tơ m.á.u nhìn nàng.
Cửu Ninh cười ha hả.
Mặt Chu Gia Hành không có biểu cảm, xoay người đè nàng xuống gối, ánh mắt sâu thẳm: "Tất cả đều nói ta không làm Hoàng đế... Thật ra không phải, ta có thể làm Hoàng đế."
Cửu Ninh hiểu được hàm ý khác trong câu nói đó, mở miệng thở dốc.
Lúc này, tiếng bước chân vang lên bên ngoài bình phong.
Giọng Đa Đệ vang lên: "Bệ hạ, Tam lang và Đô đốc tới Trường An!"
Cửu Ninh có thể cảm nhận được cơ bắp săn chắc dưới lớp áo bào của Chu Gia Hành càng thêm căng cứng.
Đa Đệ vẫn còn ở bên ngoài khéo léo thúc giục: "Bệ hạ, có cần phái nội sử ra ngoài thành nghênh đón không?"
Chu Gia Hành không nói một lời, tay chống bên cạnh Cửu Ninh, vẻ mặt lạnh lùng.
Cửu Ninh biết mình không nên cười, nhưng ánh mắt đảo qua đảo lại vừa vặn rơi xuống chỗ giữa hai chân hắn, vẫn không nhịn được bật cười.
Vừa rồi hình như đè xuống có chút mạnh tay, ngay cả người luôn bình tĩnh như hắn mà sắc mặt cũng thay đổi.
"Nhị ca, chàng còn làm được nữa không?"
Nàng khẽ nhếch khóe môi, má lúm đồng tiền hiện ra, vừa cười vừa hỏi.
Câu hỏi mang theo ý trêu chọc này vừa thốt ra, Chu Gia Hành không kìm nén được nữa, hắn giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng, cúi đầu tách môi nàng ra, lưỡi thăm dò vào trong, mút mát không cho nàng từ chối.
Cửu Ninh phát hiện khi hôn hắn lại nhắm mắt, hàng mi dày khẽ run, khiến nàng có cảm giác như mình đang bắt nạt hắn vậy.
Nàng cố gắng theo kịp nhịp điệu của hắn, chậm rãi gỡ tay hắn ra, ngón tay vuốt ve dọc theo cánh tay rắn chắc của hắn, đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng ôm lấy hắn rồi cũng từ từ nhắm mắt lại.
Chu Gia Hành đột ngột mở mắt, hơi thở gấp gáp, cúi đầu nhìn nàng.
Cửu Ninh nằm dưới thân hắn, mắt nhắm nghiền, hàng mi cong dài khẽ run, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa đào, trắng hồng điểm xuyết một chút đỏ tươi, kiều diễm ướt át.
Một lúc lâu không cảm nhận được động tĩnh của hắn, nàng dường như rất nghi hoặc, hé mắt ra, len lén nhìn hắn. Giữa hàng mi đan xen, ánh mắt sáng long lanh, như chứa cả một hồ nước mùa xuân trong veo.
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------------------------------------