Vừa rồi nàng đi qua từ bên ngoài, hộ vệ bên trong đã bị roi, dựa theo cơ chế trừng phạt hệ thống đưa ra thì chắc nàng cũng đau giống các hộ vệ mới đúng.
Giống như lần xem trận đấu mã cầu trước đây, tỳ nữ đen gầy kia bị Bát nương bóp đến toát mồ hôi lạnh, nàng ở bên cạnh cũng cảm thấy cánh tay giống như kim đ.â.m d.a.o cắt vậy.
Nhưng lúc này đây Cửu Ninh lại một chút cảm giác cũng không có, hỏi những người khác mới biết đám hộ vệ sau tường viện đang bị phạt.
Nàng quyết định đến gần nhìn xem, cuối cùng nàng thật sự không cảm thấy đau hay là cách quá xa nên cảm giác đau không mạnh như vậy?
"Mười roi nhiều lắm, Tô gia ca ca, đ.á.n.h ba roi có được không?"
Cửu Ninh vừa cầu tình với Chu Gia Hành, vừa bước vào trong.
Chỉ còn hai mươi bước nữa thôi.
Mười lăm bước.
Mười bước.
Vẫn không có cảm giác.
Cửu Ninh im lặng liếc mắt nhìn Chu Gia Hành phía sau, thừa dịp hắn không chú ý, nàng bỗng nhiên bước nhanh hơn, vùi đầu chạy như bay,"lạch bạch lạch bạch" một hơi chạy đến giữa sân.
Người cầm roi vội lui về sau hai bước, khom người hành lễ với nàng.
Đám hộ vệ nằm sấp trên ghế cũng vội lăn xuống đất, động tác quá lớn nên động đến vết thương trên lưng, trên sân toàn tiếng hít vào.
Mấy người họ cố nén không kêu đau, hành lễ qua loa.
Cửu Ninh liếc mắt nhìn thái dương đẫm mồ hôi của đám hộ vệ thì híp mắt.
Đã cách họ gần như vậy, đám hộ vệ đau đến sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi mà nàng vẫn là chút cảm giác cũng không có.
Tại sao vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-99.html.]
Nàng nhanh chóng tự hỏi, quay đầu lại nhìn Chu Gia Hành, trong đầu hiện lên một suy đoán lớn mật.
Tưởng rằng nàng thật lòng muốn cầu tình cho các hộ vệ, Chu Gia Hành lắc đầu: "Mười roi chính là mười roi, không quy củ không thành phương viên."
Hắn đã phụng mệnh dạy Cửu Ninh cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nên không cho phép tiễn đạo nơi này xảy ra sai lầm nào.
Cửu Ninh ừ một tiếng, không chút để ý.
Hoạn quan trong triều lộng quyền, chia cắt phiên trấn địa phương, quân phiệt hỗn chiến lẫn nhau, hôm nay ngươi phản ta, ngày mai ta phản hắn, sự hỗn loạn như vậy đã kéo dài mấy chục năm. Điều này dẫn đến tướng soái độc đoán, binh lính ngang ngược kiêu ngạo, quản lý quân ngũ của các nơi hỗn loạn, ngay cả nội bộ Cấm quân Trường An cũng chướng khí mù mịt.
Lão binh không nghe chỉ huy, gian lận vụng trộm, không ai dám quản, tính tình bạo liệt như Chu đô đốc cũng không dám ra tay dọn dẹp lão binh sống lay lắc trong quân đội, chỉ có thể tận lực áp chế.
Chu Gia Hành lại không tin cái tà này, về sau hắn được người ta gọi là Hoàng đế m.á.u lạnh, cũng là bởi vì hắn dám ra tay dứt khoát chỉnh đốn quân ngũ, chỉnh đốn quân kỷ.
Định ra quân quy, người phản đối, g.i.ế.c! Người không phục, g.i.ế.c! Kẻ chống đối, g.i.ế.c!
Hắn ra tay tàn nhẫn, liên tục g.i.ế.c hơn chín mươi lão lươn lẹo gây chuyện, xác lập quyền uy quân quy, hoàn toàn xoay chuyển bầu không khí bất lương ngang ngược lười biếng trong quân.
Chu Gia Hành trị quân nghiêm minh, trong mắt không chứa được hạt cát nào, rõ ràng là một người vô cùng coi trọng quy củ.
Cửu Ninh biết hắn tuyệt đối sẽ không vì mấy câu cầu tình của mình mà phá lệ.
Nàng chỉ muốn chứng thực suy đoán của mình có thật hay không.
Dù sao chỉ là động mồm động miệng, thu hút lòng người chính là nàng, đắc tội với người chính là Chu Gia Hành.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thấy tiểu nương t.ử thân phận cao quý nghiêm túc cầu tình cho hạ nhân kiếm miếng cơm ăn như họ, nhóm hộ vệ vừa cảm động vừa tự trách lại xấu hổ, hận không thể dùng đầu đập đất.
Một người mắt hổ trong đó rưng rưng, ôm quyền nói: "Cửu nương, chúng thuộc hạ sơ suất cẩu thả, hại người hoảng sợ, không tuân theo giao phó của Đô đốc, cứ để chúng thuộc hạ lĩnh phạt ạ!"
Cửu nương chớp mắt, hành mi rung rung, đồng tình liếc mắt nhìn đám hộ vệ bởi vì nàng quan tâm mà vẻ mặt kích động.
--------------------------------------------------