"Lương thực của họ cũng không theo kịp. Hơn nữa, phong cách của họ rất tàn bạo, mỗi khi chiếm được một thành trì, họ sẽ tàn sát dân thường, điều này không được lòng dân."
Chu Gia Hành nói tiếp, vỗ nhẹ lên đầu Cửu Ninh: "Đừng sợ, ta sẽ không gặp chuyện gì đâu."
Cửu Ninh không nói chuyện.
Cảm giác giống như trở lại trước kia, hắn vẫn là người nhị ca hoà nhã như xưa.
Lúc này, Hoài Lãng ở bên ngoài nói: "Lang chủ, bọn họ tới."
Cửu Ninh vội đứng dậy.
Chu Gia Hành cũng đứng lên.
Cửu Ninh chuyển qua bình phong, đang định đi ra ngoài, nhưng Chu Gia Hành lại nói: "Muội ở lại."
Chu Gia Hành chỉ một ngón tay xuống hai chiếc ghế xếp đặt song song ở trên mặt đất.
"Qua đó ngồi đi."
Cửu Ninh nghĩ rằng hắn còn có chuyện muốn nói, đi đến trước chiếc ghế xếp, tùy ý chọn một cái ngồi xuống.
Vân Mộng Hạ Vũ
Màn vén lên, A Sơn dẫn đầu bước vào, sau đó là những người hầu cận khác, tiếp theo là những thuộc cấp mà Chu Gia Hành thường coi trọng nhất.
Người cuối cùng bước vào là A Duyên Na.
A Duyên Na nơm nớp lo sợ đi vào lều lớn, ánh mắt không biết nên nhìn về đâu. Tròng mắt lăn một vòng, y nhìn thấy Cửu Ninh đang ngồi trên ghế xếp, đôi mắt lập tức trừng lớn đầy kinh ngạc, biểu cảm giống như gặp quỷ.
Đôi cẩu nam nữ này!
Khi nhìn thấy Cửu Ninh ngồi trên cái ghế gập được kê cạnh cái ghế gập khác, giống như có sấm sét vang lên trên đỉnh đầu, đ.á.n.h cho A Duyên Na hoa mắt, không thể tỉnh táo trong chốc lát.
Sau đó, trong lòng y chỉ còn lại một câu lên án này.
Cẩu nam nữ!
Khi y cho rằng Chu Gia Hành là tình lang của Cửu Ninh, y không tiếc đối nghịch với Chu Gia Hành, hao tổn tâm tư muốn cướp được Cửu Ninh về tay nên đã đắc tội Chu Gia Hành làm y bị phụ thân dạy dỗ.
Sau đó người khác nói cho y biết Cửu Ninh là muội muội của Chu Gia Hành khiến y lập tức bừng tỉnh, thống hận mình khi đó không nhìn ra, đắc tội vô ích với người ta.
Hối hận không kịp.
Đợi đến khi y cuối cùng cũng thu xếp được tâm trạng, tự nhận mình xui xẻo, thành tâm thành ý đến tìm Cửu Ninh bồi tội thì lại nhìn thấy cảnh tượng trước mắt như này!
Nàng lại biến thành người của Chu Gia Hành rồi!
Phi!
A Duyên Na hậm hực nhổ một ngụm nước bọt.
Gì mà huynh trưởng, gì mà muội muội, gì mà Chu gia, gì mà Tô Cửu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-479.html.]
Ghế gập đặt song song, một cái tượng trưng cho thủ lĩnh, cái còn lại chỉ có phu nhân thủ lĩnh, người có địa vị ngang hàng với thủ lĩnh mới đủ tư cách ngồi cùng!
Vành mắt A Duyên Na đột nhiên đỏ lên, hai tay ôm mặt.
Đừng bao giờ tin họ nữa!...
Cửu Ninh chú ý tới ánh mắt A Duyên Na nhìn mình vô cùng kỳ lạ nhưng nàng không quan tâm nhiều.
Trong nơi đóng quân đâu phải không có nữ nhân, hôm đó nàng còn thấy một thủ lĩnh của bộ lạc chính là nữ nhân, thế y bày ra vẻ mặt đó là có ý gì?
Chưa từng thấy mỹ nhân mặc nam trang sao?
Đôi mắt nàng đảo quanh rồi nhìn những người khác, lông mày hơi nhíu lại.
Bình thường mấy người A Sơn thấy nàng sẽ cợt nhả, nhưng khi phát hiện nàng cũng có mặt ở đây thì vẻ mặt lập tức đại biến, tất cả đều sững sờ, ngây người nhìn nàng.
Cứ như không biết nàng.
Từng người một đủ loại hoảng sợ, đến cả hơi thở cũng nín lại.
Trong trướng lặng ngắt như tờ.
Vừa nãy còn gặp nhau, sao giờ lại câm như hến cả rồi?
Lòng Cửu Ninh khẽ chấn động, linh cảm được tình huống có gì đó không ổn.
Bây giờ những hộ tòng này dại ra, hoàn toàn khác với sự ngây ngốc đối với nàng trước đây.
Nàng lập tức muốn đứng dậy nhưng vừa hơi động đậy thì Chu Gia Hành đã bước tới, cúi người, đè vai nàng lại.
Hắn kề sát bên tai nàng, chậm rãi nói: "Đừng cử động. Đám A Sơn đã vượt quá khuôn phép, để họ nhìn rõ thân phận của mình, cũng để họ hiểu được rằng nàng là người gì của ta."
Vì hắn chưa công khai bày tỏ tâm ý với nàng nên mọi người đều cho rằng Cửu Ninh vẫn là muội muội của hắn, họ tìm đủ mọi cách để tâng bốc nàng, dỗ nàng cười, mục đích là gì, không cần phải nói rõ, hắn hiểu rõ hơn ai hết.
May mà bây giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì, mấy người A Sơn chỉ đơn thuần là đến tuổi biết yêu cái đẹp mà thôi.
Hơi nóng khi Chu Gia Hành nói chuyện quanh quẩn bên tai.
Lòng bàn tay Cửu Ninh tê dại.
Thì ra là thế.
Nàng nhớ hắn đã từng thuận miệng nhắc tới, có một số nữ nhân của bộ lạc Hồ có địa vị rất cao, phu nhân của thủ lĩnh có thể ngồi song song với thủ lĩnh trên cái ghế gấp và tham dự vào nghị sự trong tộc.
Hai cái ghế sấp này đã được để ở đây từ sớm.
Hắn muốn nàng ngồi ở đây trước mặt mấy người A Sơn, chính là muốn cảnh cáo họ.
Cửu Ninh nhắm mắt lại, không cử động.
Hoá ra sự dịu dàng trong khoảnh khắc vừa rồi của hắn chỉ là ảo giác của nàng.
--------------------------------------------------