Thân binh nói tiếp: "Khi Chu Gia Huyên tiến đ.á.n.h Hồng Châu, trên chiến trường xuất hiện một loại dầu hỏa mạnh mẽ... Theo lời ngư dân ở Hồng Châu, ngọn lửa đó cháy suốt một ngày một đêm mới tắt."
Dùng dầu hỏa trên chiến trường không phải điều hiếm thấy nhưng người Khiết Đan và Lý Thừa Nghiệp của Hà Đông quân chỉ dùng như dầu hỏa thông thường chứ không tinh luyện. Chỉ có binh sĩ của Ngạc Châu mới thực sự nghiên cứu cách sử dụng dầu hỏa để tăng sức công phá trên chiến trường.
Có người đã tiết lộ kỹ thuật tinh chế dầu hỏa mạnh mẽ này.
Kẻ đó khả năng cao là người trong quân đội.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chính vì thế mà ban đầu thân binh mới không dám nói.
Chu Gia Hành rút bội đao ra, ánh mắt lạnh lùng va phải ánh sáng lạnh buốt từ lưỡi d.a.o, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Mấy hôm trước, Cửu Ninh đã hỏi rất nhiều vấn đề liên quan đến việc chế tạo dầu hỏa. Thấy nàng hứng thú như vậy, hắn còn sai người giám sát quân khí đưa nàng đi xem xe dầu hỏa đang được nghiên cứu.
Chu Gia Huyên lấy dầu hỏa ở đâu ra?
"Xoẹt!" Hắn gập thanh đao lại, xoay người bước nhanh ra khỏi đại trướng.
"Không được tiết lộ chuyện này ra ngoài."
Thân binh tuân lệnh, vẫn quỳ trên mặt đất mà mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng. ...
Cửu Ninh không dám chậm rễ, nhờ sự bảo vệ của bộ khúc và A Sơn, nàng lên đường suốt ngày suốt đêm không ngừng nghỉ.
Hành trình tuy có hơi nguy hiểm nhưng không xảy ra biến cố gì. Mấy ngày sau, họ đã nhìn thấy tường thành cao ngất của thành Trường An.
Bình nguyên bao la, mênh m.ô.n.g vô bờ bến, thời tiết cuối xuân ấm áp, hàng liễu xanh biếc, hoa cỏ nở rộ. Thời tiết này đáng ra các nam thanh nữ tú trong thành cùng nhau ra ngoài du ngoạn mới đúng, nhưng bên ngoài thành thành Trường An lại hoang tàn thê lương, đi ngoài đường rất khó thấy bóng người.
Cổng thành Trường An đóng c.h.ặ.t, Cấm Vệ quân đã rút vào trong thành.
Tin tức mười vạn Hà Đông quân và quân Ngạc Châu của Chu Gia Hành đối đầu bên bờ Hoàng Hà đã lan truyền khắp nơi khiến không khí trong thành Trường An nóng như lửa đốt.
Bộ khúc của Cửu Ninh rất đông và năm ngàn khinh kỵ của A Sơn vẫn chưa tới gần Trường An đã có thám mã đến cảnh cáo.
Viêm Diên giục ngựa đi bên cạnh Cửu Ninh, tức giận mắng mỏ: "Trưởng công chúa hồi triều, tại sao không mở cổng thành?"
Thám mã nhìn rõ bọn họ thì vô cùng kinh ngạc, vội vàng quỳ rạp xuống, cáo lỗi: "Không biết quý chủ quay về, mong quý chủ tha tội!"
Cửu Ninh xua tay, ra hiệu không sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-679.html.]
Nàng sợ trên đường có biến cố nên không thông báo trước cho ai mà chỉ gấp gáp lên đường.
Thám mã nhận tội xong thì quay về thành báo tin.
Chẳng mấy chốc cửa thành đã mở ra, vài con khoái mã lao vùn vụt đến trước mặt Cửu Ninh, ngựa con chưa dừng hẳn mà người cưỡi ngựa đã ghìm dây cương, lao thẳng xuống dưới: "Cung nghênh quý chủ!"
Đó là huynh đệ Tần gia ở lại trấn thủ Trường An.
Tin tức Phàn Tiến dẫn tinh binh phục kích quân Ngạc Châu đã truyền về Trường An, người trong thành đều bàng hoàng. Huynh đệ Tần gia lo cho sự an toàn của Cửu Ninh, lại sợ tùy tiện phái binh đi tương trợ sẽ rơi vào bẫy của Hà Đông quân nên chỉ có thể phái người đi thăm dò tin tức, còn mình thì ở lại cố thủ Trường An chờ thời cơ.
Những ngày qua, thám mã được phái đi không mang về được tin tức gì có ích, bọn họ lo lắng chờ đợi trong thành, chỉ hận không thể xuất binh tiến thẳng đến Thái Nguyên, may mà Cửu Ninh đã trở về an toàn.
Viêm Diên trừng mắt, nói: "Không biết tùy cơ ứng biến, các ngươi có tác dụng gì hả?"
Huynh đệ Tần gia nghiến răng, tức giận trường lại nàng ấy: "Được, thế để lần sau chúng ta bảo vệ quý chủ, ngươi ở lại mà bảo vệ Trường An!"
Cửu Ninh nhíu mày, lạnh lùng quay lại liếc bọn họ.
Tất cả lập tức im bặt.
Bọn họ nhanh ch.óng vào thành, đến Đại Minh cung, nhóm Lư công đã biết tin nên đang chờ đợi trong cung.
Cửu Ninh không kịp trò chuyện với mọi người, sốt sắng hỏi huynh đệ Tần gia: "Cấm Vệ quân hiện có bao nhiêu binh mã?"
Huynh đệ Tần gia đáp: "Ba vạn người ạ."
Cửu Ninh khẽ nhíu mày, tính toán một lát rồi nói: "Viêm Diên dẫn hai vạn quân đi tiếp ứng Chu sứ quân."
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn nhau, Lư công liếc mắt trao đổi với người bên cạnh rồi bước lên một bước, nói: "Vì kế hoạch trước mắt, đáng ra việc quan trọng nhất phải là bảo vệ Trường An, đề phòng Hà Đông quân đ.á.n.h lén."
Những người khác cũng phụ họa theo.
Hà Đông quân đã mai phục giữa đường, nhỡ bọn họ không chỉ có một đội quân mà mục tiêu thật sự là Trường An thì việc điều Viêm Diên đi trợ giúp Chu Gia Hành chẳng phải Trường An sẽ trống không sao?
Hơn nữa, hai đội quân mạnh như lang như hổ là Hà Đông quân và quân Ngạc Châu của Chu Gia Hành đối đầu chẳng phải quá tốt sao?
Bọn họ chỉ cần đứng bên ngoài xem là được.
Biết đâu lại là cơ hội tốt để làm suy yếu thế lực của hai tiết trấn mạnh nhất.
--------------------------------------------------