Chơi được vài ván cũng đã đến lúc ăn trái cây, thị tỳ dâng trà quả lại đây, Cửu Ninh nếm vài miếng, cảm thấy không ngon bằng tỳ nữ trong viện mình làm nên nàng chỉ nếm vài miếng đã không nhúc nhích.
Kế tiếp Ngũ nương dẫn các Tiểu nương t.ử đối thơ, Cửu Ninh không kiên nhẫn nhất nên đã tìm cớ cáo từ rời đi.
Bát nương lưu luyến không rời, trơ mắt nhìn nàng đi xa.
Cửu Ninh trở lại Bồng Lai các, chỉ một lúc sau Hàm Thiền cũng trở lại.
"Trên người Đa Đệ không chịu hình phạt nào, chỉ có tay bị thương, nghe nói là phó phụ thẩm vấn lấy kim đ.â.m, mười ngón đều bị đ.â.m." Hàm Thiền nói tới đây thì hạ giọng: "Sứ quân không cho người nghiêm hình t.r.a t.ấ.n Đa Đệ, nô tỳ nghe những người khác nói người dụng hình là nhũ mẫu của Thập lang."
Thập lang và Thập Nhất lang bị trùng độc c.ắ.n khiến hai phòng vô cùng tức giận, nghe nói Đa Đệ chính là hung thủ nên đã thẩm vấn Thứ sử sau lưng Thứ sử.
Khóe miệng Cửu Ninh giật giật, món nợ này cũng không biết nên tính lên đầu ai.
Hàm Thiền nói tiếp: "Đa Đệ chỉ biết khóc, hỏi nàng ta cái gì, nàng ta một câu nói không nên lời, người trong viện Ngũ nương nói là chắc chắn nàng ta đã bị dọa sợ."
Chỉ biết khóc?
Đa Đệ là một người giỏi hạ độc, sao có thể dễ dàng bị dọa vỡ gan.
Cửu Ninh hỏi: "Ngũ tỷ chuẩn bị xử trí Đa Đệ như thế nào?"
Hàm Thiền rũ mắt nói: "Mặc dù nàng ta không hại Thập lang nhưng sau cùng có hiềm nghi, Ngũ nương muốn đuổi nàng ta ra ngoài."
Giọng nàng ấy buồn bã. Thế đạo hiện nay, khắp nơi đều đang đ.á.n.h giặc, bách tính trôi dạt khắp nơi, ăn bữa hôm lộ bữa mai, có thể giữ được mạng thì phải cảm ơn Bồ Tát phù hộ. Làm nô bộc Chu gia, họ ăn no mặc ấm, cơm áo không lo, sống còn tốt hơn tiểu nương t.ử phú gia bình thường, hơn nữa đợi ở phủ Thứ sử rất an toàn, sẽ không bị loạn binh đạo tặc bắt đi, nếu bây giờ ai bị đuổi ra khỏi phủ... Kết cục có thể tưởng tượng được.
Thà làm ch.ó thái bình, không làm người loạn thế.
Sinh ra ở loạn thế, muốn sống an ổn, phải dựa vào hào tộc.
Ngũ nương muốn đuổi Đa Đệ ra ngoài?
Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân sau này Đa Đệ nhìn Chu gia không vừa mắt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-142.html.]
Cửu Ninh phất tay: "Ngươi quan sát bên kia, nếu Đa Đệ thật sự bị đuổi đi, dẫn nàng ta tới gặp ta."
Hàm Thiền vâng lệnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mấy ngày kế tiếp, bình an vô sự.
Chu Gia Hành đang dưỡng thương, vì lợi ích của mình, Cửu Ninh dặn dò quản sự đừng đi quấy rầy hắn.
Quản sự vừa vâng dạ vừa báo cáo việc này cho Chu Gia Huyên biết, nhắc nhở hắn ta: "Tam lang, hiện tại tuổi Cửu nương còn nhỏ, không cần phải kiêng kị, lớn hơn một hai tuổi là không được."
Chu Gia Huyên ừ một tiếng, đuổi quản sự đi rồi gọi nhân thủ Chu đô đốc để lại, hỏi: "Vẫn chưa tra rõ lai lịch của Tô Yến sao? Không có chút manh mối nào sao?"
Trước khi Chu đô đốc rời đi thì ông đã nói hoài nghi thân phận Tô Yến, dặn dò hắn ta rằng trước tiên đừng đ.á.n.h rắn động cỏ.
Trợ tá đáp: "Đã tra ạ, trước khi Tô Yến vào thương đội của người Túc Đặc, hình như đã tới Giang Châu."
Chu Gia Huyên nhíu c.h.ặ.t mày: "Đã tới Giang Châu?"
Trợ tá gật đầu: "Hắn ta rất quen thuộc với phong tục tập quán Giang Châu, giống như... Giống như đã ở đây khi còn bé. Có vẻ Đô đốc đã tra ra chút gì đó, đặc biệt dặn dò rằng không thể kinh động Tô Yến, trừ khi thật sự cần thiết thì đừng thương tổn hắn ta."
Chu Gia Huyên buông cuốn sách lật được vài trang trong tay xuống, đứng dậy đi dạo trong thư phòng.
Đột nhiên có một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn ta như một tia chớp.
Chẳng lẽ?
Có phải hắn đang cố tình tiếp cận Quan Âm Nô hay không?
Chu Gia Huyên đột nhiên ngẩng đầu, vội vã ra khỏi thư phòng, theo hành lang dài bước về phía Bồng Lai các.
Đến nơi thì thị tỳ nói Cửu Ninh đang ở tiễn đạo.
--------------------------------------------------