"Đương nhiên giống nhau." Quản sự nói: "Nếu không giống nhau, đất này còn trồng như thế nào? Nương t.ử nói, có bao nhiêu bản lĩnh thì ăn bấy nhiêu chén cơm, ai làm nhiều việc, người đó có thể nhận nhiều, kiếm nhiều bạc, mặc kệ nam hay nữ."
Đa Đệ gật đầu, như có điều suy nghĩ.
Bận rộn xong, Cửu Ninh theo thường lệ đi thăm Chu Gia Huyên, đút hắn ta uống t.h.u.ố.c.
Chu Gia Huyên đã có thể đi lại nhưng bên ngoài quá lạnh, lang trung không cho hắn ta ra ngoài, mà hắn ta cũng không phải người hiếu động, mỗi ngày đều ngồi đọc sách viết chữ hoặc là đ.á.n.h cờ với thư đồng.
Lúc Cửu Ninh đến, Chu Gia Huyên vừa mới thắng một ván.
Ẩm Mặc thấy Cửu Ninh đến thì mỉm cười lui ra: "Cửu nương đến đ.á.n.h với Tam lang đi."
Cửu Ninh lắc đầu, cười nói: "Ta thua sợ rồi!"
So với đ.á.n.h cờ, nàng thích chơi bài, cờ thỏ cáo hơn, nhưng trên người Chu Gia Huyên có vết thương, không thể chơi.
Chu Gia Huyên cầm một quân cờ lưu ly, nhìn bàn cờ cười khẽ: "Có thể nhường muội."
"Ngày hôm qua a huynh nhường ta nhiều như vậy, ta vẫn thua."
Cửu Ninh ra hiệu cho thị tỳ dời bàn cờ đi, chờ đồ ăn đưa vào, khoanh chân ngồi xuống, xắn tay áo nhận lấy chén t.h.u.ố.c thị tỳ đưa tới rồi đút cho Chu Gia Huyên uống.
Chu Gia Huyên uống xong một chén t.h.u.ố.c, ngậm một viên mứt hoa quả ở trong miệng, lông mày nhíu thật c.h.ặ.t - t.h.u.ố.c quá đắng.
Cửu Ninh bước ra sau bình phong rửa tay, đôi mắt đảo qua mấy quyển sách, nhìn thấy một đống sách lộn xộn, ồ một tiếng: "A huynh, gần đây bị huynh đều đang đọc binh thư à?"
Chu Gia Huyên gật đầu: "Chờ thương thế của ta tốt lên, cũng giống như mấy người huynh trưởng, Thập Nhất lang đi theo Đường tướng quân luyện binh."
Cửu Ninh lập tức hứng thú: "Thập Nhất lang đã bắt đầu luyện binh?"
"T.ử đệ Chu gia đều phải đi theo mệnh lệnh của a ông, mỗi người có thể dẫn năm mươi người, hai tháng sau bày trận diễn luyện, người thắng có thể làm cùng a ông."
Chu Gia Huyên dùng giọng điệu đùa giỡn nói.
Khóe miệng Cửu Ninh nhếch lên, con ngươi đảo quanh.
Chu Gia Huyên tưởng rằng nàng đang lo lắng, nói: "Chỉ là đi theo Đường tướng quân trải sự đời mà thôi, không phải thật sự ra chiến trường đ.á.n.h trận, đừng suy nghĩ nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-266.html.]
Cửu Ninh ừ một tiếng, dùng bữa với Chu Gia Huyên.
Trong bữa cơm nói đến chuyện ruộng.
Chu Gia Huyên nghe Cửu Ninh tính toán sổ sách, nói: "Muội còn có bạc hơn a huynh."
T.ử đệ gia tộc không thể có tài sản riêng, một khi rời khỏi gia tộc thì trên người không một xu dính túi, đây là gia quy vì sự tiếp nối và gắn kết của gia tộc mà định ra, tất cả thế gia đều là như thế.
Chu Gia Huyên là nhi lang Chu gia, mọi thứ không lo, ăn, mặc, ở, đi lại đều đến từ Chu gia.
Nhưng hắn ta không thể mua tài sản riêng, không thể mua ruộng đất riêng, nếu một ngày nào đó hắn ta muốn rời khỏi gia tộc thì tất cả những gì Chu gia cho hắn ta đều phải thu hồi.
Chu đô đốc và Chu thứ sử phân gia, gia tài nhánh này của Chu đô đốc tùy chính ông chi phối, quy củ không nghiêm khắc như tộc quy, nhưng trước khi Chu Gia Huyên thành thân vẫn không thể gạt người nhà mà mua tài sản ở bên ngoài.
Cửu Ninh thì không giống vậy, Chu đô đốc đã từng nói của hồi môn của Thôi thị, một văn Chu gia cũng không cần, toàn bộ để lại cho nàng. Vả lại nàng không phải lang quân, mặc kệ lén lút hay náo loạn như thế nào cũng không ảnh hưởng đến phân gia, cho nên nàng càng tự do hơn Chu Gia Huyên.
Tất nhiên, nàng là trường hợp đặc biệt.
Cửu Ninh ưỡn n.g.ự.c, theo lời Chu Gia Huyên nói đùa: "A huynh, huynh thiếu cái gì cứ nói cho ta biết, ta giúp huynh mua! Ta có bạc!"
Chu Gia Huyên cười đến ho khan: "Được, chờ ta nghĩ kỹ sẽ nói cho muội biết."
Vân Mộng Hạ Vũ
Chờ hắn ta ngủ rồi, Cửu Ninh tới chính viện gặp Chu đô đốc.
Chu đô đốc vừa mới bàn bạc xong việc với các trợ tá, đang ngồi một mình ăn cơm, thấy nàng đến, ông vẫy tay bảo nàng lên trường kỷ: "Cháu đã ăn rồi à?"
"Ăn ở chỗ Tam ca ạ." Cửu Ninh ngồi xuống cạnh Chu đô đốc, liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn: "Cháu sẽ uống chén canh Bạch Long cùng a ông."
"Biết ngay là cháu thích món này."
Chu đô đốc cười nói, bảo thị tỳ lấy thêm một bộ bát đũa.
Sau khi dùng bữa xong, Chu đô đốc sai người mở bản đồ, miệng lẩm bẩm, không biết đang tính gì.
Cửu Ninh ở lại không đi, đuổi thị tỳ ra ngoài, tự mình rót trà bưng nước cho Chu đô đốc, thêm than vào chậu than, ở một bên lấy đông đưa tây, bất luận Chu đô đốc muốn cái gì, nàng đều lập tức tiếp thu, trông mong đưa đồ đến tay Chu đô đốc, ngoan ngoãn vô cùng.
Chu đô đốc đã sớm nhìn ra khi nàng tới là có chuyện muốn nói với mình, hơn nữa chắc chắn là yêu cầu mình làm chuyện gì đó, ông cố ý không vạch trần, yên tâm thoải mái hưởng thụ sự hầu hạ của tôn nữ.
--------------------------------------------------