Trước khi đ.á.n.h trận phải cãi nhau, mấy năm nay các lộ quân phiệt hỗn chiến, hịch văn bay đầy trời, các trợ tá đều là cao thủ viết hịch văn. Đàm Châu, Từ Châu vây công Ngạc Châu, Chu thứ sử đã sớm lấy danh nghĩa Chu đô đốc dâng biểu lên triều đình, mắng c.h.ử.i các tiết trấn khác tham lam giả dối.
Quả thật không ngờ, đúng là có văn sĩ bị hịch văn lừa gạt, công khai khen ngợi Chu đô đốc, cho rằng ông không nhân lúc Ngạc Châu mất đi sự che chở mà ra tay với Viên gia.
Kế hoạch còn có chỗ cần hoàn thiện, có lẽ phải xác định trước, các trợ tá cáo lui ra ngoài.
Chu đô đốc giữ Bùi Vọng Chi lại trò chuyện một hồi, lúc xoay người thì thấy các thị tỳ cầm một chùm cành mai đỏ thắm đi qua hành lang dài, ông hơi nhướng mày, rồi rẽ qua bình phong, bước vào gian bên cạnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh đứng trước cửa sổ loay hoay chỉnh sửa bình hoa, tóc b.úi hai vòng ốc, được đính châu thúy. Vì sợ lạnh, nàng không mặc áo lụa váy ngắn mà khoác một bộ cẩm bào cổ lật, dải lụa buộc tóc rủ xuống tận eo, đai khảm ngọc rủ xuống hai miếng ngọc bội, bên dưới còn cẩn thận đính thêm các phụ kiện như túi tính toán, đá mài và d.a.o nhỏ. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đã toát lên vẻ oai phong tràn đầy sức sống.
Chu đô đốc cảm thấy dường như nàng đã cao lên, cũng may không có gầy.
Nghe tiếng bước chân, Cửu Ninh quay đầu, cười khẽ: "Phòng của a ông hơi đơn điệu, cháu bảo họ đặt bình hoa ở đây, người thấy đẹp không?"
"Đẹp lắm."
Chu đô đốc đứng trước bàn, quan sát trái phải một lúc rồi gật đầu.
Thật ra ông nhìn không ra có cái gì không giống.
Lúc trước ông dựa theo thẩm mỹ của mình bố trí viện, mỗi lần Bùi Vọng Chi đi ngang qua đều lộ ra biểu cảm không đành lòng nhìn nhiều. Sau đó Cửu Ninh bắt đầu tới gây tai họa cho hoa trong viện của ông, hôm nay nhổ cái này, ngày mai hái cái kia, ngày mốt bảo người chuyển một tảng đá lớn xấu xí đặt ở trên bệ đá, thoạt nhìn giống như đang quấy rối, kết quả viện đã thay đổi lớn, mấy người Bùi Vọng Chi bắt đầu chủ động khen cảnh trí của viện đẹp, kết cấu tốt, sáng tạo độc đáo.
Ánh mắt của Cửu Ninh chắc chắn tốt hơn mình, Chu đô đốc tin tưởng điểm này, cho nên bài trí trong phòng tùy tôn nữ di chuyển.
"A ông..." Cửu Ninh bưng trà đưa cho Chu đô đốc, mặt mày cong: "Cháu nghe Tam ca nói, người bảo mấy người Thập Nhất lang bắt đầu học dẫn binh ạ?"
Chu đô đốc uống một ngụm trà, gật đầu: "Họ cũng nên có bản lĩnh, chờ Tam ca cháu dưỡng thương tốt, hắn cũng phải đi."
Cửu Ninh cúi đầu xoắn ngón tay, trầm mặc một lúc lâu rồi ngẩng đầu, chớp mắt: "Cháu cũng có thể đi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-268.html.]
"Hả?" Động tác Chu đô đốc dừng lại.
Cửu Ninh thở dài, nói: "A ông, lần trước cháu bị đám Chu Hộc bắt đi, gọi trời trời chẳng thấu gọi đất đất chẳng hay, nếu không phải vận khí tốt gặp được Nhị ca, không biết khi nào cháu mới có thể thoát..."
Chu đô đốc nhíu mày.
Cửu Ninh nói tiếp: "Tuy mấy người A đại có thể bảo vệ cháu nhưng cháu vẫn sợ. Cháu nghe lão bộc trong nhà nói năm đó khi mẫu thân cháu chạy khỏi Trường An, bên cạnh có bộ khúc bảo vệ, cháu nghĩ nếu cháu cũng có bộ khúc của mình thì tốt rồi, như vậy sau này ra ngoài cháu có thể mang theo họ, a ông cũng không phải sợ cháu lại bị người ta bắt đi!"
Chu đô đốc ngẩn người một lúc lâu, ông nheo mắt, lắc đầu bật cười, cạo ch.óp mũi Cửu Ninh: "Tiểu xảo đầu!"
Lễ vật sinh thần gì đó, còn có chuyện tấn công Tương Châu nhưng chỉ là ngụy trang, yêu cầu thật sự hôm này của nàng là có thể chọn lựa tư binh của mình giống đám Chu Gia Ngôn, Thập Nhất lang.
Thực ấp so với mấy chục tư binh, đương nhiên là thực ấp càng hút người hơn, một bên là mấy tòa thành trì phồn hoa, một bên là mấy chục tư binh, mặc kệ cho ai chọn, có lẽ đều sẽ chọn thực ấp.
Nhưng chọn lựa thuộc hạ của mình, có được quyền lực luyện binh, mới chân chính có được năng lực tự vệ, hiện tại chỉ là mấy chục tư binh, về sau có thể mở rộng đến mấy trăm, mấy ngàn, thậm chí tiếp quản binh Giang Châu!
Đám Thập Nhất lang sống an nhàn sung sướng, mấy ngày nay bị ném vào quân đội, nghe nói cả ngày kêu khổ.
Tôn nữ lại phải hao hết tâm tư mới dám thử đưa ra yêu cầu luyện binh.
Chu đô đốc nhìn vẻ mặt chờ mong của tôn nữ khiến ông có hơi kiêu ngạo, có phần áy náy lại có chút đau lòng.
Kiêu ngạo vì tôn nữ hiểu chuyện.
Áy náy vì không thể chăm sóc tốt tôn t.ử, nàng mới bị dọa thành như vậy, sợ hãi sau này lại bị người khác bắt đi.
Đau lòng vì tuổi nàng còn nhỏ đã phải tự mình quan tâm tương lai của mình, nếu Bách Dược có thể gánh vác cả nhà, bảo vệ tốt thê nữ, thì nàng cần gì cẩn thận như vậy?
Chu đô đốc nhớ tới nhi tức phụ Thôi thị, năm đó loạn binh tiến vào Trường An, Thôi thị hốt hoảng chạy trốn, quý nữ thế gia gặp nạn, cơ khổ không nơi nương tựa, thân kẹt trong tình thế tuyệt vọng, lại có thể gặp nguy không loạn, bình tĩnh chậm rãi mà nói...
--------------------------------------------------