Mỗi ngày nàng đều có thể nhìn thấy Chu Gia Hành, phát hiện đối phương vẫn lạnh nhạt như trước.
Chỉ là người nghiêm túc phụ trách như hắn, tuy thời điểm dạy nàng nói không nhiều lắm nhưng thật sự là toàn tâm toàn ý dạy nàng.
Hôm nay bỗng nhiên mưa nhỏ tí tách rơi xuống, sắc trời âm u, thời tiết chậm rãi chuyển lạnh, sớm muộn gì cũng cần thêm y phục.
Cửu Ninh dậy muộn hơn bình thường một chút, xốc chăn lụa lên rồi vừa ngáp vừa làm nũng với thị nữ.
Các thị nữ cười haha, bưng nước nóng tới hầu hạ nàng rửa mặt súc miệng. Đang lấy kem dưỡng ẩm thoa mặt cho nàng thì truyền đến một loạt tiếng bốp bốp dồn dập từ bên ngoài.
Tiểu tỳ nữ Sơ Đan Loa hoảng hốt chạy vào trong phòng: "Cửu nương, A lang gọi người qua!"
Chuẩn xác mà nói, Chu Bách Dược không phải phái người "gọi" Cửu Ninh, mà là "tróc nã".
Vài phó phụ to eo tròn canh giữ ở ngoài cửa phòng, thúc giục các thị tỳ nhanh chóng chải đầu thay y phục cho Cửu nương, A lang nóng lòng muốn gặp nàng.
Cửu Ninh không chút lo lắng nào, dù sao thì Chu Bách Dược tìm nàng cũng không có chuyện gì tốt.
Các thị tỳ cũng không dám lề mề, giúp nàng chải búi tóc, thay y phục mới cắt lúc sinh thần rồi đưa nàng đến chính viện.
Không khí trong chính viện bị đè nén.
Cửu Ninh mặc chiếc áo màu ngà voi tay dài, bên ngoài khoác một chiếc áo tay ngắn gấm Thục nền đỏ, phía dưới thắt chiếc váy thêu hoa liễu vàng, trên chân phối một đôi giày cao cổ. Mới vừa bước vào ngưỡng cửa, đã nghe thấy tiếng chất vấn ẩn chứa sự tức giận của Chu Bách Dược: "Con làm chuyện tốt gì đây!"
Nghe giọng A lang nghiêm khắc, đám thị tỳ thầm nghĩ không tốt, vội nháy mắt với người bên cạnh.
Người nọ hiểu ý, xoay người đến viện của Chu Gia Huyên.
Không hiểu tại sao lại bị người ta chỉ vào mũi quát mắng, khóe miệng Cửu Ninh khẽ giật: "Phụ thân, không biết ta làm không tốt chỗ nào mà chọc người tức giận?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-103.html.]
Nàng vừa dứt lời, trong chính sảnh vang lên một tiếng cười lạnh.
Cửu Ninh theo tiếng cười lạnh nhìn qua.
Giọng nói phát ra từ miệng một phụ nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi, bà ta búi tóc cao, tóc mai rời rạc, dáng vẻ tiều tụy, căm tức nhìn Cửu Ninh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cửu nương, ngươi thật ác độc, Thập lang và Thập Nhất lang chỉ là bướng bỉnh mà thôi, ngươi lại hạ độc thủ như vậy!"
Chu Bá Dược nổi trận lôi đình: "Đồ nghiệp chướng! Tiểu nhi cãi nhau ầm ĩ là chuyện thường xảy ra, sao con lại có thể sinh ra ác tâm, hại tính mạng huynh đệ nhà mình?"
Phụ nhân nức nở: "Chương Nô đáng thương của ta! Tối qua còn vui vẻ, chỉ chớp mắt đã nằm trong phòng không nhúc nhích được..." Bà ta càng khóc càng thương tâm, cơn tức giận của Chu Bách Dược cũng cháy mạnh hơn.
Cửu Ninh từ trong lời buộc tội đứt đoạn của họ mà rõ đại khái sự tình.
Thập lang cùng Thập Nhất lang bị độc trùng trong đệm giường c.ắ.n phải.
Bởi vì hai người bị c.ắ.n trước khi ngủ, lúc đó hạ nhân tưởng rằng họ đang ngủ say nên không phát hiện dị trạng của hai người họ, mãi đến sáng nay thị tỳ vào phòng thúc giục hai vị lang quân rời giường tới học đường nhưng gọi thế nào cũng gọi họ không tỉnh nên mới náo loạn lên.
Lang trung nói hai huynh đệ họ đều bị một loại côn trùng có độc cắn, mà loại côn trùng này không thường gặp, phòng của lang quân ngày nào cũng được quét dọn, ngay cả ruồi muỗi cũng không có thì sao có thể xuất hiện độc trùng?
Rất hiển nhiên, hai huynh đệ đây là bị người hại.
Điều đầu tiên mọi người nghĩ đến chính là Cửu Ninh, bởi vì nàng từng nói trước mặt mọi người "dùng đạo của người để trả cho người".
Cửu Ninh cố gắng khắc chế bản thân, cố gắng không lộ ra nụ cười hả hê trước mặt phụ nhân.
Nhưng nàng cũng không muốn thay người khác chịu tiếng xấu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Việc này... Là ai làm?
Phụ nhân lau nước mắt, móng tay dài bấu chặt lấy khăn tay, cúi lạy trước Chu Bách Dược: "Thập lang và Thập Nhất lang dọa Cửu nương là bọn chúng sai, nhưng chúng chỉ đùa giỡn thôi chứ không có ý làm hại người. Cửu nương lại dùng độc trùng hại con của ta. Tuy nói mọi người đều là thân thích nhưng chuyện này không thể nào bỏ qua được!"
--------------------------------------------------