Nàng bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.
Sau khi bình định Trung Nguyên, Chu Gia Hành đích thân tham gia vào việc sửa đổi và ban hành luật hình pháp, trong đó có một điều thể hiện rõ ràng sự căm ghét của hắn đối với những kẻ tái phạm không sửa đổi: Kẻ trộm cắp lần đầu bị phán tù, sau khi ra tù lại tiếp tục trộm cắp thì lại bị giam giữ. Nếu tái phạm lần thứ ba, bất kể giá trị tài sản trộm cắp lớn hay nhỏ, đều bị xử t.ử!
Trong lòng Cửu Ninh không khỏi dấy lên một nghi vấn: Liệu hắn có từng nghi ngờ nàng, liệu mục đích tiếp cận hắn của nàng có phải cũng khiến hắn nghi ngờ rằng nàng có ý đồ bất lợi cho hắn?
Khi hắn lạnh lùng nhìn nàng lừa dối hắn, không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì?
Thấy sắc mặt nàng khó coi, cho rằng nàng bị dọa sợ, Hoài Lãng lập tức giục ngựa đổi hướng, nói: "Chúng ta về lều trại trước."
Cửu Ninh lấy lại tinh thần, đưa roi chỉ vào A Duyên Na, người đang khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hỏi: "Hắn sao thế?"
Trong mắt Hoài Lãng lộ vẻ khinh thường, nói: "Hắn qua lại rất thân thiết với người bộ lạc A Sử Na, còn nhận quà của bọn họ..."
A Duyên Na bị Hồ nô giữ c.h.ặ.t, sợ đến mức mặt không còn chút m.á.u. Thấy ánh mắt Hoài Lãng nhìn về phía Cửu Ninh, đoán được gã đang nói gì đó, y hoảng hốt hét lên: "Ta không phản bội bộ lạc Tô! Ta không định hại Tô Yến! Ta, ta, ta chỉ là cầm một ít đá quý thôi mà!"
Y tránh khỏi Hồ nô, bổ nhào vào dưới chân Cửu Ninh, nói: "Tô Cửu, xem xét tình cảm trước kia ta suýt nữa cứu ngươi, ngươi phải giúp ta!"
Cửu Ninh ném cho y một ánh mắt thương hại nhưng không thể giúp đỡ, đầy tuyệt tình.
Chuyện khác có thể để sau nhưng A Duyên Na hiện tại bị bộ lạc A Sử Na mua chuộc và có ý đồ ám hại Chu Gia Hành, nàng sẽ không can thiệp vào.
A Duyên Na khóc càng t.h.ả.m hơn, nước mắt nước mũi tèm lem, tố cáo bản thân oan ức.
Y cảm thấy mình thật sự rất xui xẻo, thật sự!
Gặp một người đẹp như hoa xuân như Tô Cửu, lại đắc tội với Tô Yến, bị phụ thân xem thường, Khiết Đan xâm lấn, nam nữ trong tộc đều đang gặp nguy hiểm... Giờ đây, y lại bị những người khác nghi ngờ là muốn ám sát Tô Yến!
Mặc dù y quả thật không ưa gì Tô Yến... Điểm này A Duyên Na không thể biện bạch, nhưng y thật sự không nghĩ đến việc g.i.ế.c Tô Yến!
Một là, Tô Yến vì cứu mẫu tộc mới phát động minh ước, là ân nhân của bộ tộc Tô, y là một thành viên trong bộ tộc Tô, sao có thể báo oán?
Hơn nữa, hiện tại người Khiết Đan vẫn chưa bị đuổi đi, dù y có ý định ám sát Tô Yến thì cũng tuyệt đối không chọn lúc này để hành động...
Quan trọng hơn là, y rất nhát gan... Không dám g.i.ế.c Tô Yến!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-456.html.]
Nghe A Duyên Na khóc lóc kể lể xong, không chỉ riêng Cửu Ninh mà ngay cả Hoài Lãng cùng A Sơn cũng bắt đầu tin rằng y thực sự có khả năng bị oan uổng.
Thiếu chủ hèn nhát như vậy... Ngoài chuyện ăn chơi hưởng lạc ra thì chẳng làm được gì khác. Nếu y thật sự bị người của bộ tộc A Sử Na mua chuộc, chắc chắn chưa đầy một canh giờ thì chuyện sẽ bại lộ.
Cửu Ninh suy nghĩ một lúc, sau đó xuống ngựa, quay sang nói với Hoài Lãng: "Người của bộ tộc A Sử Na đưa quà cho A Duyên Na, có khi nào là cố ý châm ngòi không?"
Bộ tộc A Sử Na thường xuyên khuyến khích các bộ lạc khác đầu quân vào họ. Khuyến khích không được thì tặng vàng bạc châu báu, khiến những người khác nảy sinh nghi ngờ. Như vậy, bên cạnh Chu Gia Hành sẽ chẳng còn bộ lạc nào đáng tin cậy.
Đến lúc đó, lòng người ly tán thì không phải là chuyện tốt sao.
Nếu không tin tưởng lẫn nhau, trên chiến trường thì làm sao phối hợp được?
Ngờ vực lẫn nhau chính là điều tối kỵ.
Hoài Lãng suy tư một lúc rồi nói: "Trong lòng lang chủ hiểu rõ."
Cửu Ninh khẽ ừ một tiếng.
Nếu Chu Gia Hành có thể âm thầm dẫn dụ người của bộ tộc A Sử Na mắc mưu, thì sẽ không oan uổng cho A Duyên Na.
"Ngươi vẫn nên nói với Nhị ca một tiếng, tránh để hắn bận rộn quá mà nhất thời không nghĩ tới chuyện này." Cửu Ninh nói.
Hoài Lãng liếc nhìn nàng, cười đồng ý, trước khi xoay người rời đi, gã hỏi: "Vậy thiếu chủ làm sao bây giờ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
A Duyên Na và đám Hồ nô của y lập tức dựng thẳng tai, ánh mắt đầy tò mò, chăm chú nhìn Cửu Ninh.
Ánh mắt của y vô cùng chân thành, bất lực và tuyệt vọng. Dáng vẻ yếu đuối của y còn đáng thương hơn cả một con phất lâm khuyển bị đuổi đi, khiến người khác không khỏi mềm lòng.
Nhưng Cửu Ninh không hề có chút xúc động nào, lạnh lùng nói: "Mặc kệ hắn, Nhị ca nói gì thì cứ làm theo."
Nói xong liền nhấc chân quay người rời đi.
A Duyên Na ngơ ngác nhìn theo bóng dáng nàng. Khi nàng cùng các hộ vệ khuất dạng nơi cuối con đường phủ đầy tuyết, y vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không thể tin nổi.
--------------------------------------------------