Hoài Lãng rùng mình, đi vài bước tới bên cạnh Cửu Ninh.
"Trở về nơi đóng quân!"
Cửu Ninh lập tức lên ngựa.
Mấy người A Sơn cũng phi thân lên lưng ngựa, nhanh ch.óng vây quanh nàng.
Cách đó cũng không xa, chỉ sau một tách trà, họ đã chạy về trước nơi đóng quân.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Hoài Lãng hỏi lính canh.
Trên mặt binh lính không chút bối rối, bình tĩnh đáp: "Là phía của nha trướng."
Hoài Lãng ngẩn ra, rồi phản ứng lại, gã quay đầu nói với Cửu Ninh: "Chúng ta về trướng trước."
Cửu Ninh không bỏ qua nét đã hiểu chợt lóe trong mắt gã, nàng biết rằng sự hỗn loạn chắc chắn có liên quan đến Chu Gia Hành, nhìn về hướng phát ra âm thanh truyền đến.
Sâu trong nơi đóng quân, tiếng ồn ào liên tiếp vang lên, bước chân hỗn loạn, vô số binh sĩ đang chạy về phía một trướng trướng ở giữa, trong đó tiếng gào thét và tiếng rống giận chất chứa oán hận càng thêm vang dội ch.ói tai.
Nha trướng được canh giữ nghiêm ngặt đã chìm vào trong biển lửa, khói dày cuồn cuộn, ngọn lửa bốc tận trời.
Ngọn lửa trong tuyết này đến bất ngờ nhưng các binh sĩ không hoảng loạn quá lâu, rất nhanh đã trật tự ngay ngắn, dưới sự chỉ huy của tướng nhỏ khống chế lửa, ngăn chặn tình hình lửa lan ra các trướng khác.
Hoài Lãng không muốn để Cửu Ninh nhìn thấy những người c.h.ế.t t.h.ả.m trong lửa lớn, nên gã xuống ngựa rồi ra hiệu cho những người khác quay đầu ngựa.
Mấy người A Sơn trao đổi ánh mắt, thu hồi thái độ vui đùa, vây quanh Cửu Ninh trở về.
Cửu Ninh để sự trao đổi không tiếng động giữa họ ở trong mắt.
Đoàn người quay đầu trở về.
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập, một thanh niên áo gấm tóc tai bù xù đẩy binh lính ngăn cản y ra, giống như không muốn sống mà chạy như điên về phía trước, mấy Hồ nô ăn mặc như nô bộc đi theo sau, kêu y dừng lại.
Thanh niên sợ tới mức hồn phi phách tán, nào dám dừng bước, chỉ biết là không ngừng lao về trước, sắp đụng vào ngựa của mấy người A Sơn mà y cũng không quan tâm, vẫn đ.â.m đầu về trước.
Sợ ngựa hoảng sợ, mấy người A Sơn vội lui sang bên cạnh.
Cửu Ninh siết c.h.ặ.t dây cương, vỗ cổ ngựa, thoáng nhìn thanh niên nhanh chân chạy như điên kia.
Thanh niên vừa hay quay đầu nhìn xung quanh, tầm mắt trong lúc lơ đãng đã đối diện với nàng.
Y ngây người.
Một lúc sau, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng của thanh niên chợt hiện lên vài tia sáng, giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, lộ vẻ mừng như điên.
"Tô Cửu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-451.html.]
Y gào lên một tiếng, chạy nhào tới trước mặt Cửu Ninh.
Cửu Ninh nhíu mày, nhìn chằm chằm thanh niên vài lần.
"Là ta này!"
Thanh niên y phục xốc xếch, vạt áo trước loang lổ vết tích nước canh, vô cùng nhếch nhác. Dưới mái tóc dài rối tung là đôi mắt cuồng nhiệt, trên gương mặt đầy sự sợ hãi, lòng còn sợ hãi, kích động đến mức suýt quỳ xuống trước nàng.
Cửu Ninh mờ mịt trong chốc lát, mới nhớ ra.
Người này tên là A Duyên Na, là nhi t.ử của một thủ lĩnh bộ lạc nào đó ở bộ lạc Tô.
"Ngươi cứu ta một lần..." Sống c.h.ế.t trước mắt, A Duyên Na không quan tâm tự tôn, nằm trên đất như ăn vạ để cản đường Cửu Ninh, trong giọng nói mang theo tiếng khóc: "Ca ngươi muốn g.i.ế.c ta!"...
Sáng hôm đó.
Chu Gia Hành đứng ở bên cạnh rèm trướng vén lên một khe hở nhỏ, dõi nhìn Cửu Ninh ra khỏi nơi đóng quân.
Một vùng tuyết trắng mờ mịt, nàng không quay đầu lại, mái tóc buộc lụa gấm bị gió thổi bay, tóc mai đen dày như dòng suối.
Vừa rồi khi ở trong trướng châm chọc hắn, khóe mắt nàng còn hơi nhếch lên, dáng vẻ cười như không cười... Xem ra là thật sự khỏe rồi.
Khóe miệng Chu Gia Hành hơi nhếch lên lộ ra một nụ cười yếu ớt như có như không.
Nhưng đôi mắt lại bình tĩnh không gợn sóng, không có chút ý cười nào.
Nụ cười này như tia chớp loé lên, thoáng qua rồi biến mất.
Trong nha trướng không chỉ có một mình hắn, Kiều Nam Thiều cúi đầu đứng sau lưng hắn, vẻ mặt căm thù sâu sắc.
Kiều gia am hiểu việc đồng áng, chuyện trị thủy, sửa kênh giao cho hắn ta, hắn ta cam đoan sẽ không ai biểu hiện xuất sắc hơn mình, nhưng loại chuyện giao tiếp với bộ lạc Hồ này... Hắn ta thật sự không làm được!
Hắn ta nhướng mí mắt, liếc nhìn Chu Gia Hành, cẩn thận che giấu sự sợ hãi của mình.
Làm không được cũng phải làm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Kiều gia đã bị thế gia khác cười nhạo là Điền Xá lang chỉ biết trồng trọt. Lần này chống đỡ Khiết Đan, họ phải nghĩ cách xuất lực, nếu không rất có thể sẽ biến thành kẻ làm việc vặt!
Nhìn Viên gia và Tống gia đi, rõ ràng thời gian nương nhờ vào Chu Gia Hành cũng không dài nhưng rất nhanh đã thay thế Kiều gia bọn họ, ngày càng được Chu Gia Hành trọng dụng.
Trong lúc thất thần, giọng nói của Chu Gia Hành truyền đến: "Mời họ đến trướng."
Kiều Nam Thiều bất giác run rẩy, căng thẳng đến không thở nổi.
Hắn ta ra khỏi nha trướng, cùng vài vị t.ử của thế gia nho nhã lịch sự khác tới các bộ lạc truyền lại mệnh lệnh của Chu Gia Hành.
--------------------------------------------------