Một người mày kiếm mắt sáng, khí chất lạnh lùng, mặc lan bào bằng gấm phượng hoàng tay hẹp cổ bẻ, giữa lông mày toát ra vẻ quý khí.
Nhóm thị nữ dưới hiện nhìn mà mặt đỏ tim đập rộn ràng, không biết nên ngắm ai.
Cửu Ninh cảm thấy hai vị huynh trưởng đứng bên cạnh nhau thật là buồn cười, không nhịn được mà cười ra tiếng.
"Tiếp đãi Nhị ca cho tốt nhé."
Chu Gia Huyên nhìn ra được Chu Gia Hành cũng không muốn nhìn thấy mình, hắn ta dặn dò Cửu Ninh vài câu rồi rời đi.
Cửu Ninh tiễn hắn ta, sau đó quay lại nhìn Chu Gia Hành: "Nhị ca, đêm nay huynh phải đi à?"
Chu Gia Hành ừm một tiếng.
"Ta còn chưa kịp tổ chức tiệc tiễn huynh." Cửu Ninh bước xuống hành lang, tà váy lướt qua viên gạch: "Huynh có thể hoãn lại mấy ngày không?"
Chu Gia Hành lắc đầu.
Cửu Ninh kéo ống tay áo của hắn, dẫn hắn bước lên bậc thang: "Một ngày cũng không được?"
"Hành trình đã định trước."
"Có phải huynh có việc gấp không?"
"Ừm."
Cửu Ninh nhíu mày, việc này khó rồi đây.
Chu Gia Hành là người sẽ lên kế hoạch chu đáo, trước khi làm chuyện gì cũng sẽ sắp xếp chu toàn, trừ khi có chuyện khẩn cấp, bình thường sẽ không sửa kế hoạch giữa chừng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Không tùy ý giống như nàng.
Không biết lúc nào sẽ rời đi, nàng thích làm là làm ngay.
Cửu Ninh đưa tay xoa trán, nhìn sàn nhà bằng gỗ bóng loáng, hay là cứ ngã xuống giả vờ ngất?
Gần như chỉ do dự trong chốc lát, Cửu Ninh thả tay xuống, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngẩng đầu, giả bệnh là để chọc giận người khác... Nhất là khi chọc giận Chu Bách Dược thì rất có tác dụng, dùng chiêu này để đối phó với Chu Gia Hành thì thà ăn ngay nói thật.
"Nhị ca, a ông sắp về rồi, ngài ấy muốn gặp huynh một lần, huynh có thể ở lại thêm hai ngày không?"
Chu Gia Hành khựng lại một chút, nghĩ về hành trình mình đã vạch ra, vẫn lắc đầu.
"Ta có chuyện quan trọng cần xử lý."
Giọng điệu bình thản nhưng lại từ chối rất dứt khoát.
Cửu Ninh hơi thất vọng.
Chu Gia Hành cúi đầu, thấy nàng hơi mím đôi môi lại, gương mặt phúng phính giống như anh đào đỏ ngày xuân, lông mày cau lại lộ ra vài phần buồn rầu.
Không hiểu sao, khóe miệng của hắn khẽ nhếch lên, nói: "Lần sau có thể gặp Đô đốc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-308.html.]
Cửu Ninh cười khẽ: "Ta hiểu rồi, việc lớn quan trọng hơn."
Nói thì nói như thế nhưng nàng vẫn không muốn từ bỏ.
"Nhị ca, ta nhận được thiếp mời của Tuyết Đình cữu cữu, ngày kia có thể đến thiền viện của Vĩnh An tự dùng trà, lúc đầu muốn mời huynh cùng đi... Huynh đã từng được nếm thử trà Tuyết Đình cữu cữu tự tay pha chưa? Thị nữ trong phủ đều nói về ngài ấy, bỏ lỡ quá đáng tiếc."
Cửu Ninh nói xong, nàng nhận ra sắc mặt của Chu Gia Hành đột nhiên thay đổi.
"Ngày kia?"
Hắn nhẹ nhàng hỏi một câu, sắc mặt đã trở lại như thường.
"Vâng, ngày kia." Cửu Ninh gật đầu.
Chu Gia Hành cụp mắt nhìn nàng.
Cảm giác ớn lạnh kia lại tới, Cửu Ninh chớp mắt mất cái, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng đối mặt với hắn.
"Được."
Hả?
Hồi lâu sau Cửu Ninh vẫn chưa tỉnh táo lại được.
"Ngày kia ta sẽ đến."
Chu Gia Hành nói, hắn cúi đầu khẽ kéo ngón tay đang nắm ống tay áo mình của nàng ra, quay người đi ra ngoài.
Chỉ đơn giản vậy sao?
Trước đó nàng nhắc đến Chu đô đốc mà còn không thấy hắn đổi giọng, sao chỉ mới nói đến Vĩnh An tự là hắn đã đổi ý rồi?
Chẳng lẽ Nhị ca cũng ngưỡng mộ Tuyết Đình, muốn nhấm nháp trà y pha, vậy nên khi nghe đến chuyện mình muốn dẫn hắn đến Vĩnh An tự là đã vội vàng sửa lại kế hoạch?
Cửu Ninh suy nghĩ một hồi, nàng đang mắt nhìn bóng lưng Chu Gia Hành biến mất sau bụi chuối tây.
Vài ngày sau, Cửu Ninh tỉnh lại trên một con thuyền.
Không biết trên thuyền chất đống thứ gì, mùi vô cùng khó ngửi, còn có một mùi cá tanh thối rữa khiến người ta không nhịn được mà cảm thấy buồn nôn.
Bên ngoài có thể là ban đêm, cũng có thể là ban ngày... Trong khoang thuyền tối đen như mực, không có chút ánh sáng nào, không thể nhìn ra là giờ đang là lúc nào.
Gió tuyết càng lúc càng lớn, tuyết đọng không thay đổi, phủ thêm một lớp tuyết mới, đường đi kết băng, gió ngược dòng lạnh thấu xương, đóng băng ngàn dặm.
Mấy ngày qua đám tư binh thay đổi lộ trình không ngừng, vốn là đi về phía Bắc, rồi chợt rẽ vào một con đường phía Đông, đi chưa được nửa ngày thì lại quay đầu sang phía Tây, Cửu Ninh đoán có thể là bọn chúng đang tránh né sự đuổi bắt của Giang Châu, cũng có thể là sợ nàng nhìn ra tuyến đường nên cố làm ra vẻ bí ẩn.
Tóm lại, theo phán đoán của nàng, bọn chúng đã rời Giang Châu ít nhất ba ngày.
Ba ngày có thể chạy được bao xa?
Cửu Ninh từng nghe Chu đô đốc nói, xuất phát từ Giang Châu, đi ba ngày ba đêm, nếu đi về phía Tây Bắc thì có khả năng sẽ đến địa bàn Sơn Nam Đông Đạo của Tiết độ sứ, nếu như chỉ đi về phía Bắc thì sẽ trực tiếp đến Hoài Bão Hà Đông quân của Lý Nguyên Tông, còn phía Đông là Ngạc Châu của Nam An vương Viên gia, Viên gia được một tay Lý Nguyên Tông nâng đỡ.
--------------------------------------------------