Chu đô đốc im lặng một lúc thì cười ha hả, xuống trường kỷ đỡ Bùi Vọng Chi dậy.
"Ngươi đi theo ta nhiều năm, nhân phẩm của ngươi, còn có gì để nói? Không cần phải như thế."
Nói xong rót một chén rượu đưa cho phụ tá của mình, cười nói: "Ta là người thô lỗ, không biết nói chuyện, ngươi đừng nghĩ nhiều, uống chén rượu này đi."
Bùi Vọng lặng lẽ lau nước mắt, nhận lấy chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Chờ ông ấy bình phục tâm trạng, Chu đô đốc nói tiếp: "Lý Chiêu muốn g.i.ế.c Lý Nguyên Tông, Trường An không phải nơi ở lâu, thông báo cho binh Giang Châu ngoài thành, để họ tỉnh táo một chút."
Bùi Vọng Chi cung kính nhận lệnh.
Hai người thương lượng quân vụ một lúc rồi xuống lầu trả tiền rượu.
Dưới lầu ồn ào.
Trời đông giá rét tích nước thành băng, Hồ cơ xinh đẹp như hoa, da trắng như tuyết chỉ mặc một bộ vũ y mỏng manh, vạt váy tản ra như đóa hoa, để trần một đôi chân khéo léo, giẫm ở trên t.h.ả.m, thắt lưng như rắn.
Nhạc Hồ vui vẻ hoạt bát, cao ngạo hùng kiện, dây trống tề minh, sáo hợp tấu, kỹ năng nhảy và làn điệu của Hồ cơ cũng thướt tha sinh động, múa như hoa sen xoáy, xoay tay áo như gió tuyết.
Các t.ửu khách nhìn tới hoa mắt xuất thần, như si như say.
Chu đô đốc nhìn lướt qua thái độ si mê của đám t.ửu khách, khóe miệng nhếch lên, nhìn không chớp mắt, xuyên qua đại sảnh huyên náo.
Nhạc khúc phía sau bỗng nhiên ngừng lại.
Chu đô đốc quay đầu.
Hồ cơ mỹ mạo nhìn Chu đô đốc bằng đôi mắt dịu dàng như làn nước mùa thu, dường như đang oán trách.
Các t.ửu khách lấy lại tinh thần, theo ánh mắt của Hồ cơ nhìn về phía Chu đô đốc, thấy tuy ông lớn tuổi nhưng thân thể cường tráng, khí chất bất phàm, còn ăn mặc lộng lẫy, hầu cận bên cạnh cao lớn, vừa nhìn đã biết là quý nhân ở địa vị cao, không thể đắc tội, đè lửa giận đang bùng lên xuống, chua xót nói: "Kỹ năng độc nhất vô nhị của Lục cơ, ngàn vàng khó tìm, vị lang quân này không xem xong đã đi rồi sao?"
Những t.ửu khách khác cũng ồn ào theo.
Lục cơ tiếp tục múa, hai tay giơ cao, eo nhỏ xoay nhẹ, đôi mắt xinh đẹp kia vẫn nhìn Chu đô đốc, muốn nói lại xấu hổ.
Tất cả mọi người nhìn Chu đô đốc, chờ tới khi ông xoay người.
Bùi Vọng Chi và mấy hầu cận nhìn nhau, khẽ cười thành tiếng, đang định trêu ghẹo Chu đô đốc, không ngờ Chu đô đốc không kiên nhẫn mà nhíu mày, phủ thêm áp choàng, nhấc chân ra khỏi quán rượu.
Lục cơ giật mình.
Các t.ửu khách ồn ào cũng ngây người: Mỹ nhân như Lục cơ chủ động lấy lòng giữ khách, vả lại còn giữ ông lại trước mặt tất cả t.ửu khách, thế mà lão gia hoả cũng không ngoảnh lại mà rời đi!
Đau lòng, khiếp sợ, kinh ngạc, ghen tị, phẫn hận, còn có chỉ tiếc rèn sắt không thành thép...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-215.html.]
Đám t.ửu khách trợn mắt há hốc mồm, sau khi tiếng nhạc vang lên, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại.
Bên ngoài t.ửu lâu, các hầu cận đi theo Chu đô đốc: "Đô đốc, mỹ nhân giữ lại, chuyện này người cũng quá tuyệt tình!"
Chu đô đốc hừ nhẹ một tiếng.
Bùi Vọng Chi cũng nói lời khôi hài: "Kỹ năng nhảy của Lục cơ cao siêu, thi nhân viết thơ khen kỹ năng nhảy của nàng ta là kỹ năng độc nhất vô nhị phía Bắc Trường An.
Chu đô đốc cười nói: "Ta thấy nàng ta đi tới đi lui, giống như con quay."
Các hầu cận cười haha.
"Cho dù là con quay thì đó cũng là con quay đẹp, sắc đẹp trước mắt mà Đô đốc vẫn không rung động, thuộc hạ bội phục!"
Chu đô đốc uống nhiều rượu, bước chân có hơi loạng choạng, cười nhạo nói: "Lão t.ử không chấp nhận dáng vẻ này!"
Hầu cận cười hỏi: "Vậy người chấp nhận dáng vẻ nào?"
Chu đô đốc mỉm cười, không nói gì.
Dáng vẻ mà ông chấp nhận, sẽ không bao giờ có nữa.
Thấy vẻ mặt ông thẫn thờ, các hầu cận không dám nói đùa nữa, dắt một con ngựa đen kịt, da lông bóng loáng giống như tơ lụa đến rồi đỡ Chu đô đốc đang say khướt lên ngựa.
Chu đô đốc một tay kéo c.h.ặ.t dây cương, tay còn lại vỗ cổ ngựa, đột nhiên cúi đầu cười.
Quan Âm Nô thích ngựa tốt.
Các hầu cận sửng sốt một lúc, cùng cười ở bên cạnh: "Đô đốc nhớ tôn nữ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu đô đốc nhìn ánh đèn mờ ảo trong bóng đêm, không phủ nhận.
Các hầu cận vội nói: "Đô đốc hiền từ, thiên sứ truyền chỉ đã tới Giang Châu, hiện giờ Cửu nương là Huyện chúa, chắc chắn rất tự hào."
"Không phải!"
"Huyện chúa còn có thực ấp đấy!"
Chu đô đốc nhận lấy roi dài, nhớ tới tình cảnh Cửu Ninh đưa mình đi.
Trường An và Giang Châu cách nhau ngàn dặm, tiểu gia hoả kia lưu luyến không rời, kiên trì muốn đưa ông ra khỏi thành, dọc theo đường đi lôi kéo tay áo của ông dong dài dặn dò rất nhiều lời, sau khi ông đi rất xa, vừa quay đầu lại còn có thể nhìn thấy nàng đứng ở trên thành đang dõi theo bóng dáng của mình.
Vừa đi đã lâu như vậy, chắc chắn Quan Âm Nô rất nhớ ông, ngóng trông ông sớm trở về.
--------------------------------------------------