Mỗi phong thư nàng gửi tới, cuối cùng đều hỏi một câu "khi nào người về nhà". Nói nàng cao lên, biết kéo cung, có thể cưỡi ngựa bỏ đám Thập Nhất lang lại phía sau, còn có thể đấu gà, dựa vào Tướng Quân và Tiểu Hắc thắng không ít bạc. Có đôi khi trong thư nhắc tới Chu Bách Dược, ra vẻ hào phóng nói rằng a gia lại làm khó cháu nhưng cháu không tức giận, a ông đừng trách a gia! Thường mách Chu Bách Dược, sợ lão nhân như ông không nhớ được nhưng phong thư sau lại cố tình "cầu tình" giúp a gia.
Chu đô đốc bật cười lắc đầu: Từ sau khi Tam nương đi, đã nhiều năm rồi ông không có loại cảm giác nhớ nhà như này.
Nghĩ đến Quan Âm Nô ngoan ngoãn viết thư cho ông, ở nhà chờ ông trở về, nhớ ông, chờ ông trở về làm chỗ dựa cho nàng, thật muốn giơ roi thúc ngựa chạy về Giang Châu, nhìn nàng vui vẻ ra ngoài nghênh đón, nhào tới trước người mình rồi ôm mình làm nũng.
Chu đô đốc phủi tuyết bay trên áo choàng, bật cười.
Xem ra, suy cho cùng thì ông đã già rồi. Vừa thoáng nhớ tôn nữ trong nhà, lòng lại bỗng nhiên mềm.
Đoàn người rời Bình Khang phường, chạy ra ngoài con đường dài.
Sắc trời đã tối, các nơi trong thành Trường An đều không cho phép đi lại ban đêm, Kim Ngô vệ tuần tra dọc đường, bảo vệ cung thành.
Chu đô đốc đã quen tùy tiện, muốn ra ngoài lúc nào thì ra lúc đó, Kim Ngô vệ nhận ra ông là vị Đại đô đốc dám khiêu chiến với Lý tư không như mặt trời ban trưa kia, lại có thủ lệnh Tể tướng tự tay viết trong tay, nên không dám kiểm tra thêm.
Trở lại Sùng Nhân phường, mới vừa quẹo vào đầu ngõ, phía trước đột nhiên sáng rực, binh sĩ tay cầm đuốc mang kiếm canh giữ ở trước một trạch viện, sau tường cao mơ hồ vang tới tiếng kêu sợ hãi khóc lóc.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bùi Vọng Chi thúc ngựa tới gần Chu đô đốc, nhỏ giọng nói: "Đây là trạch viện của Triệu Lệnh Gia."
Vài ngày trước Tể tướng Triệu Lệnh Gia bị Tào Trung bức t.ử, người Triệu gia thất thần vô chủ, muốn rời khỏi Trường An. Sau khi Tào Trung biết tin thì phái người vây quanh Triệu phủ, tùy ý tìm mấy tội danh gán lên đầu lang quân Triệu gia, định diệt cỏ tận gốc.
Tiểu hoàng đế cái gì cũng nghe theo Tào Trung. Lư công một lòng quản chế Lý Nguyên Tông, không muốn sinh thêm rắc rối nào vào lúc này nên cũng không nhúng tay vào chuyện Triệu gia. Những triều thần khác hoặc là nhát gan sợ phiền phức, hoặc là có tâm bất lực, hoặc là quan hệ với Triệu Lệnh Gia bình thường... Đủ loại như thế, không ai giúp đỡ.
Tào Trung một tay che trời, Triệu gia diệt vong cũng không nhấc lên sóng gió quá lớn.
Chu đô đốc kéo c.h.ặ.t dây cương ngừng lại.
Các binh sĩ đêm khuya cầm lửa tra xét Triệu phủ, mấy nhà bên cạnh đóng cửa, không ai dám ra ngoài xem náo nhiệt, trong ngõ nhỏ vắng lặng.
Trong gió tuyết, tiếng khóc càng lộ vẻ thê lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-216.html.]
Triệu Lệnh Gia đã c.h.ế.t, mấy vị lang quân Triệu gia bị kéo ra, trực tiếp trói tay trói chân rồi đẩy mạnh vào một cái xe tù chờ ở cửa.
Thiếu khuynh, các phụ nhân Triệu gia tóc tai bù xù, khóc lóc đuổi theo, thậm chí còn có một vị lão phụ nhân trong đó ngay cả giày cũng không mang, chân trần đạp mặt tuyết, miệng liên tục gọi "Đại lang, Nhị lang", đuổi theo nhi t.ử ra ngoài thì bị các binh sĩ xô đẩy vài cái, ngã sấp xuống mặt tuyết.
Lang quân Triệu gia trong xe tù thấy mẫu thân ngã, nước mắt rơi xuống mãnh liệt, lớn tiếng mắng binh sĩ, các binh sĩ không chút lay động.
Mắt thấy xe tù đi xa, biết các nam nhân tuyệt không còn đường sống, lần từ biệt này chính là t.ử biệt, nữ quyến trong nhà cũng bị đưa vào Dịch Đình làm nô lệ, các nữ nhân lảo đảo ngã nhào trên mặt tuyết, lớn tiếng khóc nức nở.
Tình trạng thê t.h.ả.m, người thấy thương tâm.
Chu đô đốc mặt không chút thay đổi, thúc ngựa chuyển hướng.
Bùi Vọng Chi và các hầu cận vội đuổi ngựa theo sau, trên mặt đều có vài phần cảm khái.
Triệu Lệnh Gia làm Tể tướng, một khi thất thế, cửa nát nhà tan, lão thê nhi nữ ngay cả mạng cũng không giữ được.
Thế sự vô thường, bãi bể nương dâu không cần phải ngàn năm vạn năm, đối với người Triệu gia thì chỉ vẻn vẹn một đêm, họ lập tức rơi từ mây xuống bụi.
Mùa đông phương Bắc lạnh thấu xương, tuyết bay ngàn dặm.
Trong đêm tuyết rơi, tường thành cao lớn và tường phường dựng thẳng lẳng lặng đứng sừng sững.
Bình Khang phường cách một phường ca múa mừng cảnh thái bình, ca kỹ rửa mặt son phấn đã nhuộm thơm cả con sông, mà trước cửa Triệu gia sinh ly t.ử biệt, Triệu mẫu không muốn làm nô lệ, sau khi bò dậy đã đ.â.m đầu vào hành lang sơn đen mà c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể còn chưa cứng.
Đế đô thành Trường An, mỗi ngày đều tiếp diễn bi hài kịch như vậy.
Chu đô đốc điều khiển ngựa chạy chậm trong gió tuyết.
Ông một mình gánh vác sự an nguy của Chu gia, nếu ông có mệnh hệ gì, e rằng Chu gia khó có thể chống đỡ. Dù sao thì Tam lang Chu Gia Huyên cũng còn nhỏ tuổi, lại chưa từng trải qua sóng gió, một cây khó chống đỡ nổi.
--------------------------------------------------